[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (chương 6.3)

Sau khi hoa yến chấm dứt, Độc Cô Tĩnh phân phó A Sơn trước mang Vi Hạo Vĩ đến gian đông sương phòng của hắn nghỉ ngơi, rồi mới cùng Phạm Văn Diệp, Thích Quang Hạo đến thư phòng nói chuyện.

 

“Tam Vương gia, về chuyện của Vi Hạo Vĩ, không biết là đã có manh mối gì chưa?” Ngồi ở trong thư phòng, Phạm Văn Diệp quan tâm hỏi.

 

” Có.” Độc Cô Tĩnh gật gật đầu, nhấp ngụm trà rồi mới nói:” Tiểu Vĩ nói hắn vào ngày trung thu, không cẩn thận ngã xuống một sơn cốc, lúc sau tỉnh lại, liền thấy mình đang ở giữa một vách núi của vùng Tứ Xuyên. Từ xưa tới nay, ngày trăng tròn thường có rất nhiều năng lượng không thể giải thích phóng ra, bởi vậy đã tạo thành rất nhiều chuyện tình li kì phát sinh. Chính là ta cũng không thể hiểu nổi có phải chỉ có trung thu mới có chuyện tình như vậy hay không, cũng có thể là do chính bản thân của Tiểu Vĩ. Cho nên, ta đã trước phái người đến địa điểm xảy ra việc của hắn để thăm dò, tin tưởng không lâu sau sẽ có tin tức truyền đến.”

 

“Thăm dò như thế nào?” Phạm Văn Diệp lại hỏi.

 

” Ở mỗi một lần trăng tròn, liền tới trong cốc, sau lại đến ­chỗ sát chân núi xem. Nếu là do bên ngoài tác động mới làm Tiểu Vĩ biến mất, thì phương pháp này có vẻ khả thi. Còn nếu không có phản ứng, cũng chỉ có thể đợi đến trung thu sau thử lại.”

” Nguyên lai là như thế.” Ph­­ạm Văn Diệp nhẹ gật đầu. Tĩnh Vương gia quả nhiên tâm tư kín đáo, hiện tại cũng chỉ có thể chờ đợi tin tức.

 

Phạm Văn Diệp bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện,” Đúng rồi, Diễm…… Ách, không……”

 

Phạm Văn Diệp sau khi thấy Thích Quang Hạo đang ngồi ở một bên, liền vội vàng sửa miệng: “Hoàng Thượng muốn ta hỏi Tam Vương gia, gần đây có thấy tin tức của Nhị vương gia?”

 

Nghe thấy thế, Độc Cô Tĩnh liền nghĩ tới Độc Cô Dương, tính toán, tin tức gần nhất của hắn, cũng chỉ là hắn đã thật lâu không có trở lại kinh thành.

 

“Nhị hoàng huynh sao……”

 

Độc Cô Tĩnh trầm ngâm một chút lập tức lắc lắc đầu,”Ta đã thật lâu không nhận được tin của hắn.” Thực dọa Phạm Văn Diệp. Này nhắc tới, hắn cũng mới giật mình nhớ ra, bản thân tựa hồ đã nửa năm rồi không nhìn thấy Độc Cô Dương. (Chắc lại ở bộ tiếp theo chứ  giề, ta lạ giề cái kiểu “mở màn” của mấy bả)

 

” Như vậy a……” Phạm Văn Diệp nhíu mi, này Nhị vương gia luôn chạy tới không thấy bóng dáng, làm sao sống làm sao ăn, thật kẻ khác lo lắng.

 

” Này ta biết.” Thích Quang Hạo ở một bên bỗng nhiên lên tiếng. Hay nói giỡn, hắn cùng Độc Cô Dương coi như là bạn tốt, hơn nữa chính mình thật sự linh thông tin tức, thế nhưng lại không thèm hỏi thăm hắn.”Lúc ta ở Giang Tô có gặp qua hắn, ước chừng là…… Ba tháng trước đi.” Hắn cố nhớ lại một chút.

 

” Di? Nhị vương gia đến nơi đó làm cái gì??”

 

Phạm Văn Diệp đầy bụng nghi hoặc, sẽ không phải là……

 

” Tất nhiên là đi hái hoa.” Độc Cô Tĩnh mở miệng trào phúng.

 

Độc Cô Dương phong lưu thành tính, là người nghiêm trọng nhất trong số bốn huynh đệ bọn họ, hắn không biết đã khiến cho bao nhiêu tâm của nữ hài tử nhớ thương, rồi lại làm cho các nàng thất vọng, thật sự là không hiểu bọn họ sẽ nguyện ý đi theo hắn đến mọi nơi hay sao? Mà hoa tâm của hắn cũng đâu có nhỏ đâu a?

 

” Cũng không phải.” Thích Quang Hạo gạt quạt nói,” Hắn nói hắn là một đường từ kinh thành bị đuổi giết chạy đến nơi đó.”

 

” Cái gì??” Phạm Văn Diệp ngây người một chút, không dám tin hỏi: “Hắn bên người không có thị vệ sao?”

 

” Không có, chính là……” Thích Quang Hạo cũng có chút nghi hoặc,” Hắn nói được thực nhẹ nhàng, thoạt nhìn một chút cũng không chật vật, ta nghĩ hẳn là không đúng đâu.” Khi đó nhìn Độc Cô Dương một bộ dáng thảnh thơi như lão thần, còn muốn mình đừng hỏi nhiều, cho nên hắn cũng đành phải đi trước.

 

” Ân……” Độc Cô Tĩnh lâm vào trầm tư. Công phu của nhị hoàng huynh hẳn là sẽ không đến nỗi như thế đi? Quên đi, hiện tại lo lắng cũng vô dụng, nếu hắn còn sống tốt như vậy, chính mình cần gì phải phí sức?” Cứ thế đi, mặc kệ hắn. Phạm đại nhân, ngươi liền  bẩm cáo chi tiết với hoàng huynh, tin tưởng hắn cũng sẽ không quá mức lo lắng đâu.”

 

” Hảo.” Nếu Tam Vương gia đều đã nói như thế, Nhị vương gia tự nhiên cũng sẽ không có gì nguy hiểm đi? Trước phái người đi tìm hiểu là được.

 

A Sơn đem Vi Hạo Vĩ mang đến Đông Sương xong liền rời đi.

 

Vi Hạo Vĩ nghĩ thầm rằng, lúc này không đi còn đợi đến khi nào? Hiện tại đúng là thời cơ tốt để chạy trốn a.

 

Lặng lẽ quay trở lại phòng của chính mình xong, Vi Hạo Vĩ liền vội vàng dùng lực đem cái bàn đến cạnh cửa chắn, để tránh cho Độc Cô Tĩnh ban đêm xong vào, cửa sổ lại gắt gao đóng kín. Sau đó, hắn tiến vào trong chăn, nhìn không chuyển mắt vào cánh cửa, chú ý động tĩnh của nó.

 

Ban đêm không tiếng động, tịch mịch đến kì lạ, Vi Hạo Vĩ bỗng nhiên cảm nhận được một trận chua xót trong lòng……

 

Vì cái gì chính mình là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, lại phải phòng bị một tên nam nhân khác ‘ban đêm tập kích’, lại còn giống nữ nhân kiên cường bảo vệ trinh tiết? Thật sự là vừa khổ sở lại thật đáng buồn a! Thật sự hảo hối hận một đêm kia đi tấn công Độc Cô Tĩnh, lấy về không chỉ là uất ức. Độc Cô Tĩnh rõ ràng chính là thích nữ nhân a, lúc sau như thế nào lại ôm chính mình, lại còn làm đến mấy lần? Ô…… Ai tới cứu cứu hắn a?

 

” Tiểu Vĩ……”

 

Thanh âm giống như tuyên phán tử hình Vi Hạo Vĩ ở bên tai vang lên……

 

” Uống!”

 

Vi Hạo Vĩ sợ tới mức từ trên giường nhảy lên, lại bị vướng phải chăn, rơi vào vòng tay mở ra sẵn của Độc Cô Tĩnh.

 

” Ngươi sao vào được?”

 

Vi Hạo Vĩ lớn tiếng hỏi, cũng quên mất chính mình đang bị Độc Cô Tĩnh ôm vào lòng.

 

” A a!” Độc Cô Tĩnh gian trá cười, hắn đoán thực đúng, Vi Hạo Vĩ quả nhiên là không chú ý tới có cửa sau,” Ta là từ cửa sau đi vào.”

 

” Cửa sau?”

 

Vi Hạo Vĩ ngốc trệ lặp lại một lần lời nói của Độc Cô Tĩnh, hắn lúc này mới nghĩ đến—đúng a, có cửa sau a, hắn sao lại có thể quên a!

 

” Hỗn trướng! Thả ta xuống dưới!”

 

Ban đêm im lặng bị một đạo thanh âm cắt qua thực ngọt.

 

Vi Hạo Vĩ bị Độc Cô Tĩnh lấy phương thức ôm ngang người, hướng về Đông Sương.

 

” Ngươi nếu không muốn để cho mọi người thắp đèn thức dậy đi ra nhìn ngươi, thì đừng lớn tiếng la hét.”

 

Độc Cô Tĩnh lạnh lùng nói.

 

Nghe vậy, Vi Hạo Vĩ vì sợ hãi mất mặt mà ngậm lại miệng.

 

Chỉ chốc lát sau Độc Cô Tĩnh đã đưa hắn mang về đến Đông Sương, thả xuống giường lớn, hơn nữa còn nhanh chóng ngăn chận ý muốn đứng dậy của hắn.

 

“Muốn ngươi ngoan ngoãn ở trong này chờ ta, ngươi thế nhưng lại muốn cùng ta đối nghịch?” Làm hại hắn sau khi đàm chính sự xong, còn phải chạy chung quanh tìm kiếm, thật sự là phiền toái.

 

” Ta lại không phải là nữ nhân, ở chỗ này ngơ ngác chờ ngươi thượng!” Bị bắt trở về đã muốn đủ bực mình, còn bị chỉ trích như vậy, càng làm cho hắn tức giận ngút trời. Hắn cũng không phải là cái gì của Độc Cô Tĩnh, lại càng không phải là nữ nhân, cần gì phải ngoan ngoãn ở đây chờ hắn trở về!

 

” Nói chuyện thật khó nghe.”

 

Độc Cô Tĩnh nhướn mi,” Có bao nhiêu nữ nhân muốn có được sủng ái của ta còn không đến lượt, ngươi nên hảo hảo quý trọng mới đúng.”

 

” Kia ngươi liền đi tìm mấy nữ nhân ngu ngốc đó a, đừng đến phiền ta!”

 

Vi Hạo Vĩ dùng sức quát. Nghe Độc Cô Tĩnh nói chuyện, thật sự là sẽ tức chết chính mình. Chính mình lại không phải nữ nhân, mới không bám lấy  hắn giống như mấy kẻ cuồng tình, lại còn cái gì hảo hảo quý trọng? Thật là suy nghĩ mới lạ đi!

 

” Ăn dấm chua sao?” Độc Cô Tĩnh nhìn chằm chằm đôi mắt tràn đầy tức giận của Vi Hạo Vĩ, trêu ghẹo hỏi.

 

” Độc Cô Tĩnh!” Ai ăn dấm chua? Ít dát vàng lên mặt mình đi.

 

Độc Cô Tĩnh cố ý xem nhẹ lời nói tức giận cùng ý vị cảnh cáo của Vi Hạo Vĩ, hắn cúi đầu nhẹ chạm lên đôi môi bướng bỉnh kia một chút,” Không quan hệ, đối với phản ứng giống như là ghen tị này của ngươi, ta còn cảm thấy thực đáng yêu.”

 

” Không cho phép ngươi nói ta đáng yêu!”

 

” Vậy nói là xinh đẹp, như thế nào?”

 

Độc Cô Tĩnh không đứng đắn liếm xuống khuôn mặt tinh tế của Vi Hạo Vĩ, càng hôn càng bắt đầu dời xuống,” Tối hôm qua ngươi thật sự là xinh đẹp tới khiến kẻ khác không thể dời ánh mắt đi được.” Hắn nhẹ nhàng liếm cắn cần cổ nhẵn nhụi hấp dẫn kia.

 

Độc Cô Tĩnh một tay bắt lấy cổ tay không ngừng vặn vẹo, muốn tránh thoát của Vi Hạo Vĩ, tay kia thì thực không quy củ tiến nhập vào trong quần áo của hắn.

 

Vi Hạo Vĩ càng thêm kịch liệt phản kháng,” Không cần sờ loạn! Ai cho phép ngươi làm như vậy? Mau bỏ tay của ngươi ra ngay!” Hắn cảm giác được ngón tay tà nịnh của Độc Cô Tĩnh đang mềm nhẹ ma xát hồng nhị trước ngực của chính mình, còn cuồng dã vuốt nhéo,” Buông ra…… Đồ đồng bóng, biến thái! Ngô……” Vì sao thân mình không ngừng nóng lên, Vi Hạo Vĩ cắn chặt răng để chính mình không phát ra tiếng rên rỉ, thế nhưng biết kêu hắn dừng như thế nào a?

 

Độc Cô Tĩnh biết Vi Hạo Vĩ đang kiềm nén, nhưng như thế này càng khiến cho thân thể hắn trở nên mẫn cảm thôi, cho nên càng cố ý ngậm lấy vành tai khéo léo lại mẫn cảm của hắn, quả nhiên khiến cho Vi Hạo Vĩ một trận run rẩy.

 

Cảm giác hư nhuyễn lại bắt đầu hướng chính mình đánh úp lại, Vi Hạo Vĩ hít thở dồn dập thấp ngâm một tiếng, thân thể lại bắt đầu phản bội lý trí. Hắn cố gắng trợn to hai mắt tập trung lực chú ý, không cho phép chính mình nhắm mắt đi hưởng thụ hoan du như vậy, đến ngay cả tay của chính mình bị buông ra từ khi nào cũng không biết.

 

Độc Cô Tĩnh lấy ẩm ướt của môi thay thế tà tứ của tay, khiến Vi Hạo Vĩ hoảng sợ kêu lên một tiếng:” Không cần!”

 

Hắn túm lấy tóc phi tán trên ngực mình của Độc Cô Tĩnh, muốn đẩy ra, nhưng lại không có khí lực.

 

Độc Cô Tĩnh lại cắn nhẹ xuống đỏ tươi sớm đã nổi lên làm cho Vi Hạo Vĩ hé miệng thở dốc.

 

Tiếng quần áo rơi xuống cùng rên rỉ khó nhịn, cách rèm che vẫn có thể nghe được rõ ràng, làm kẻ khác mặt đỏ tim đập.

 

Qua thật lâu sau.

 

” Tiểu Vĩ……” tiếng nói trầm thấp của Độc Cô Tĩnh mang theo ngữ điệu làm say lòng người, lại dấu không được ý cười,” Lần này, ngươi vẫn nhất định kiên trì muốn ở mặt trên sao?”

 

” Đáng giận!” thanh âm trầm tịch hồi lâu lại tiếp tục vang lên,” Biến thái, ác ma cưỡng gian, cuồng dâm……”

 

Ánh nắng sáng sớm theo song cửa hạ xuống, chiếu vào trên người hai người đang ôm nhau ngủ trên giường. Trong đó có một người bắt đầu tỉnh giấc.

 

Độc Cô Tĩnh vừa mở hai mắt liền cảm thấy thân hình ấm áp được ôm trong lòng, hắn không tự giác ôm lại càng chặt. Thiên hạ trong lòng  chỉ rên nhẹ một tiếng, không hề kháng cự, ngược lại còn rúc mình sâu vào trong ôm ấp đó, bộ dáng hắn qủa thực giống một con mèo tham ngủ.

 

” Ngô…… canh hạt sen…… canh……”

 

Tên mấy món ăn từ trong miệng của Vi Hạo Vĩ thốt ra, Độc Cô Tĩnh trước là ngây người một chút, sau đó liền ha ha cười ra tiếng.

 

Người nầy ngay cả ngủ đều nghĩ đến thức ăn Vương tẩu làm hay sao? Thật sự là hết nói nổi. Chính mình sao lại đi thích người như vậy? Không có khí chất lại còn ham ăn, bất quá…… Thực đáng yêu.

 

Độc Cô Tĩnh bỗng nhiên nổi hứng, cầm lấy một lọn tóc của Vi Hạo Vĩ ngoáy ngoáy chóp mũi hắn.

 

Người tuy đang ngủ say, nhưng cũng không tự giác bắt đầu gãi gãi chóp mũi. Độc Cô Tĩnh lại quấy một chút, lúc này Vi Hạo Vĩ lấy tay giật lấy thứ quấy nhiễu giấc mộng kia một cái, rồi mới quay người, tiếp tục nằm mộng.

 

Chính là, hành động hoàn toàn vô tình này, lại làm cho Độc Cô Tĩnh huyết mạch phẫn trương. Vì Vi Hạo Vĩ cướp hết chăn đi không nói, còn thò ra một chân trần ngăn chận nó, cảnh tượng hết sức liêu nhân. Vì thế…… Độc Cô Tĩnh lại lộ ra biểu tình đói khát.

 

Hắn một tay lướt qua đùi của Vi Hạo Vĩ, sau đó đột nhiên kéo chăn ra, đem cả người chính mình áp lên.

 

” Ngô!” Vi Hạo Vĩ sợ hãi kêu một tiếng, hoàn toàn tỉnh lại từ trong mộng.

 

Chính là hắn còn chưa kịp quát to, đã bị ép cùng Độc Cô Tĩnh trao đổi một cái hôn nồng nhiệt.

 

” Độc Cô Tĩnh! Ngươi làm cái gì?!”

 

Vi Hạo Vĩ ra sức thở dốc, ngay sau đó lại bị cái tay mò xuống bụng của Độc Cô Tĩnh tập làm cho giật mình.” Dừng tay! Ngươi sáng sớm phát tình cái gì a……”

 

Vi Hạo Vĩ muốn ngăn cản Độc Cô Tĩnh, nhưng lại càng lúc càng vô lực, cuối cùng la hét cũng dần dần biến thành rên rỉ.

 

” Hỗn trướng!”

 

Lúc Độc Cô Tĩnh ở bên trên đang thật sâu tiến nhập vào trong cơ thể của hắn, Vi Hạo Vĩ đau đến tức giận hét lên một tiếng, nhưng môi lập tức bị che lại, ngã vào lốc xoáy điên cuồng mà Độc Cô Tĩnh tạo ra……

 

=====

 

Vâng, H đấy ạ, toàn bộ H của chương này đấy ạ, tuy ko tắt đèn nhưng cứ buông rèm thía này thật đúng là… hum nay ta bị ngã xe, trẹo chân rồi :((!!!

 

8 thoughts on “[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (chương 6.3)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s