[Ngôn tình] Vi lan chỉ thủy (chương 2)

Chương 2:

 

“Đã sớm bỏ rồi . Hắn biết ta muốn về nước, tốt nghiệp xong liền tìm một đứa con gái người Mĩ. Chị cũng không tính cùng hắn tiếp tục quan hệ.” Phương Tử Tinh nhẹ nhàng bâng quơ nói.

 

Phương Tư Tiệp bày ra bộ dạng vô cùng đau đớn,“Nguyên lai đều chỉ là trêu đùa thôi a, hơi quá đáng, lãng phí tình cảm của em. Em cứ nghĩ chị nhất định sẽ gả cho cái anh Henry gì kia, đến lúc đó có thể đến nước Mĩ, hôm nay ở nhà, ngày mai lại bay đến Anh quốc, hại ta lên kế hoạch đã lâu, còn nghĩ phải đi đâu chơi.”

 

Phương Tử Tinh khiển trách:“Ai bảo ngươi tưởng thật?”

“Ai, ta còn cảm thấy yêu đương ở nước ngoài thật là lãng mạn.” Nói xong liền nhìn về phía Vi An,“Cùng lắm thì chị cũng có thể tìm một người giống như anh rể thứ hai cũng không tệ. Em nói này chị hai, chị làm thế nào để anh ấy mắc câu thế, dạy em gái một chút đi, em cũng muốn tìm một anh đẹp trai.” Tư Tiệp hào hứng nói.

 

“Như Khương Thái công câu cá – là anh ấy tự nguyện  mắc câu.” Vi An nói thật. Cảm tình chính là như vậy, hai người nếu như có một bên không muốn, thì bên kia cũng không có khả năng cưỡng ép được.

 

“Chị hai, đừng có bày ra bộ dạng này chứ, trong ba chị em chúng ta, vẫn là chị lợi hại nhất, giữ được anh ấy thực chặt .” Phương Tư Tiệp ngồi ở trên giường gật gật đầu bắt đầu đối Phương Tử Tinh nói liên miên cằn nhằn,“Chị cả còn chưa gặp đi, hôm nào kêu chị hai đưa đi, hai chúng ta kiểm tra một chút. Ai, chị còn chưa thấy bọn họ như thế nào đâu, mỗi ngày đều mang xe đến đón đưa, điện thoại cũng không ngớt, em nhìn thấy cũng muốn sốt sắng yêu đương à. Chị cả, chị cũng cố lên đi, miễn cho mẹ lải nhải hôn sự của chị hai chẳng ra đâu vào đâu……”

 

Nghe thế, Vi An có chút kiêu ngạo mà nở nụ cười, Phương Tư Tiệp nói cơ bản là thật. Nhưng nàng vẫn như cũ phản bác nói,“Tử Tinh chị đừng nghe nó nói bậy, chúng em  không có vội kết hôn, cũng kệ lời mẹ nói đi, chuyện dì cũng từ từ rồi sẽ đến, em hiện tại không nghĩ đến kết hôn.”

 

“Vì hạnh phúc của em gái, chị vẫn nên gả đi sớm một chút nhỉ. Chị quyết định từ ngày mai sẽ bắt đầu xem xét, nơi này có văn phòng giới thiệu hôn nhân, hay là đăng báo tìm bạn trăm năm gì không?” Phương Tử Tinh nói nửa đùa nửa thật.

 

“Tốt, chị cả, em cũng muốn thử, chúng ta ở cùng một trận tuyến a.” Phương Tư Tiệp cùng Phương Tử Tinh vỗ tay hoan nghênh, Vi An đành phải ở bên cạnh cười khổ, cô đương nhiên không tin đại tiểu thư cùng tam tiểu thư Phương gia sẽ tới trung tâm giới thiệu hôn nhân, việc này mà truyền ra, nét mặt già nua kia của cha còn biết giấu ở chỗ nào nữa.

 

Vi An trở lại phòng mình đã là 11 giờ, ngày mai còn phải đi làm. Di động đặt ở trong phòng không mang ra ngoài, Vi An thấy 5 cuộc gọi nhỡ, mừng thầm một chút. Giản Ý Hiên bận đi công tác ở xa, nên mới không thể cùng Tử Tinh trở về, hiện tại đành phải chờ anh ấy trở về mời cô cùng Tư Tiệp ăn một bữa cơm. Hai người quen nhau đã hơn hai năm, chân chính kết giao mới có một năm, quan hệ mới chính thức được xác lập, nhưng không có truyền ra bên ngoài. Cha mẹ hai bên đều biết, nhưng cũng không có ý tứ thúc giục, mà hai người bọn họ tạm thời cũng chưa có ý định kết hôn, cho nên đến nay vẫn chưa chính thức gặp mặt hai gia đình.

 

Vi An gọi lại cho Giản Ý Hiên, hai người nói hết tâm sự một phen, tuy rằng rất nhớ nhung, nhưng lại không dám thúc giục anh về nước, dù sao không phải đi nghỉ phép.

 

“Vậy khi nào thì trở về?”

“Hết tuần thứ ba.”

 

Hết tuần thứ ba? Vi An tính toán, vừa vặn còn một tuần nữa. Cô đột nhiên nhớ tới, trên bàn cơm cha nói cả nhà chuẩn bị đi tham gia hôn lễ — nghe nói là tiểu thư Tô gia lấy chồng. Phương gia cùng Tô gia được cho quen biết, nhưng gần một năm nay cũng không qua lại. Cha đột nhiên lại nói tham gia hôn lễ này là sao đây? Chẳng lẽ là vì tìm cho đối tượng Tử Tinh? Này không phải không có khả năng.

 

Phương gia cùng Tô gia tuy là quen biết, nhưng chênh lệch không nhỏ. Ở thành phố A, Phương gia chỉ có thể xem như giàu có bình thường, còn Tô gia lại là quyền quý. Mới trước đây, ông của Vi An thường hay mang theo cô người mà cả cha cùng mẹ đều không để ý tới Tô gia. Hai ông chủ luôn pha một ấm trà rồi cùng nhau chơi cờ, thường thường ngồi xuống chính là cả một buổi chiều. Mà cô cũng không phải lẳng lặng ngồi ở bên cạnh xem, mà luôn đi theo sau lưng Tử Kiến ca ca, gọi không ngớt “Tử Kiến ca ca Tử Kiến ca ca”. Tử Kiến ca ca của cô dạy cô vẽ, cũng có khi quấn quít lấy anh ấy chơi bịt mắt, trốn tìm.

 

Khi đó cô nghĩ đến “người đó” chính là Tử Kiến ca ca của mình.

 

Nhưng mà sau đó anh ấy lại quên mất.

 

Mấy ngày kế tiếp, Vi An vội vàng đi làm, Phương Tử Tinh cũng bận bịu tụ họp này nọ, Phương Tư Tiệp liên miên chuyện của riêng mình, cha phải lo sinh ý, mẹ bận chơi mạt trượt.

 

—–

tìm thử trên GG thấy có bạn cũng có ý định làm nhưng hình như mới đc có 1 chương  =”=, chả hiểu mềnh có lết nổi ko nữa

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s