[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (chương 6.2)

” Ngồi xuống đây.” Độc Cô Tĩnh cầm lấy tay của Vi Hạo Vĩ, kéo hắn an bài ở chỗ bên cạnh chính mình.

 

Hất tay Độc Cô Tĩnh ra, Vi Hạo Vĩ tâm không cam lòng không nguyện ngồi xuống, bên cạnh đúng là thật là tử Thích Quang Hạo.

 

” Hạo vĩ, ngươi muộn thế này mới đến, bụng nhất định đói, đến! Này chân gà cho ngươi ăn.” Thích Quang Hạo ân cần mở miệng gắp chân gà thơm nức để vào trong bát của Vi Hạo Vĩ.

 

Hành động này của hắn đồng thời rước lấy hai khuôn mặt xem thường. Vi Hạo Vĩ là vì tức giận tối hôm qua chưa tiêu, còn Độc Cô Tĩnh lại là tức giận hành động quá phận của Thích Quang Hạo.

 

Bị hai đạo ánh mắt sắc bén đảo qua, Thích Quang Hạo lại giống như bình thường không có việc gì, vẫn là như cũ thoải mái phe phẩy chiết phiến trong tay, bỗng nhiên, hắn như là phát hiện ra cái gì khẽ kêu một tiếng.

 

” Ai nha!” Thích Quang Hạo khoa trương cúi người sáp lại gần Vi Hạo Vĩ,”Hạo vĩ, miệng của ngươi vì sao lại bị sưng tấy hồng đỏ lên thế kia, như là bị con trùng gì cắn a.”

 

Vi Hạo Vĩ trước là sửng sốt một chút, sau đó lập tức đỏ mặt che miệng của mình.

 

Là do vừa rồi Độc Cô Tĩnh kịch liệt hôn cắn, hại miệng mình cho đến bây giờ vẫn còn sưng đỏ chưa tiêu! Hắn oán hận liếc mắt trừng Độc Cô Tĩnh một cái, biểu tình vừa thẹn vừa tức, xấu hổ không thôi.

 

Độc Cô Tĩnh cũng lập tức trừng mắt cảnh cáo Thích Quang Hạo nhiều chuyện. Thấy thế, Thích Quang Hạo liền thức thời ngậm miệng lại.

 

Độc Cô Tĩnh múc bát canh ngọt đưa đến trước mặt Vi Hạo Vĩ.” Ăn đi, đây là canh hạt sen mà ngươi yêu nhất a.” Trước kia còn thấy hắn ăn tới thật say mê.

 

Như là phải cùng Độc Cô Tĩnh đối đầu, Thích Quang Hạo cũng lấy khay điểm tâm đặt ở trước mặt Vi Hạo Vĩ,” Này khối điểm tâm ngọt này cũng phi thường hảo ăn, ngươi mau nếm thử chút xem.”

 

” Thích Quang Hạo!”

 

Độc Cô Tĩnh rốt cục nhịn không được, quát khẽ ra tiếng:” Ngươi là ăn no không có việc gì làm sao?”

 

” Ai nha! Ai nha!” Thích Quang Hạo cười thầm nhún nhún vai,” Không a không a, tay nghề của Vương tẩu này thực ngon, ta còn chưa ăn đủ.” Kịch hay diễn đủ rồi, cũng nên hợp thời hạ màn,” Các ngươi chậm rãi hưởng dùng đi, ta đi tìm người uống rượu.”

 

Hắn lập tức đứng dậy, chạy thẳng một đường, miễn cho bị Độc Cô Tĩnh chém. Không nghĩ tới dục vọng độc chiếm của Độc Cô Tĩnh lại lớn như vậy, ngay cả mấy việc cỏn con cũng đều không cho phép người khác cùng hắn tranh giành.

 

Ai, đợi cho gia hỏa gây chuyện đi rồi! Vi Hạo Vĩ mới ăn mấy miếng này nọ, liền nhịn không được nhìn khắp mọi nơi.

 

” Ngươi nói Tiểu Văn sẽ đến, người ở đâu? Sao vẫn chưa thấy?”

 

Vi Hạo Vĩ hồ nghi hỏi Độc Cô Tĩnh.

 

” Có thể tối nay mới đến đi!” Không biết vì sao, bỗng nhiên trong lúc đó, hắn có chút hối hận vì đã mời Phạm Văn Diệp đến đây. Nguyên vốn là nghĩ muốn mượn cơ hội này cùng hắn nói chuyện của Vi Hạo Vĩ, nhưng lại không nghĩ tới đối mặt quá sớm như thế này, lại càng không muốn nhìn thấy Vi Hạo Vĩ vui vẻ chạy đến bên cạnh Phạm Văn Diệp.

 

” Là như thế sao?”

 

Vi Hạo Vĩ có chút thất vọng, nếu Phạm Văn Diệp không đến, liền không ai có thể cứu hắn thoát khỏi khổ ải. Sẽ không phải là bị Độc Cô Tĩnh giam giữ cả đời đi?

 

Vi Hạo Vĩ vì miên man suy nghĩ một hồi lâu, liền ngay cả ăn qua đồ vật này nọ có tư vị gì cũng không biết.

 

Độc Cô Tĩnh ngồi ở một bên thấy hắn không yên lòng như thế, lo lắng trong lòng càng thêm sâu sắc. Chính mình không phải là chán ghét Vi Hạo Vĩ sao? Đáp án thực khó xác định, khác với trước kia, sau khi ở chung với hắn, còn cảm thấy được hắn thực đáng yêu. Tuy mồm miệng luôn nói năng không suy nghĩ nhưng thẳng thắn thành thật, loại cá tính đơn thuần này ngược lại còn làm cho người ta thoải mái, không áp lực, hơn nữa biểu tình của hắn thực đa dạng, thật sự là càng xem càng thú vị. Nếu không phải có nhiều điểm tốt như vậy, hắn sao lại có thể tha thứ cho rất nhiều hành động vô lễ kia chứ, còn ôm hắn……

 

Độc Cô Tĩnh làm ra rất nhiều hành động vượt ra ngoài dự kiến của chính mình, hắn thập phần chờ mong hành động cùng phản ứng của Vi Hạo Vĩ, bản thân cũng bất giác tùy ý hắn nháo loạn. Nguyên lai, đây là cảm giác khi thích thượng một người. Chính là, Vi Hạo Vĩ thì sao?

 

Hai người liền như vậy cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ vấn đề của chính mình.

 

Này trong lúc đó có rất nhiều người tò mò đến hỏi thăm chuyện của Vi Hạo Vĩ, lại càng không ngừng hướng hắn kính rượu, nhưng đều bị Độc Cô Tĩnh nhất nhất từ chối, chỉ vì hắn không nghĩ để cho người khác thấy thần thái yêu mị của Vi Hạo Vĩ sau khi uống rượu, kia chỉ có thể là của một mình hắn.

 

Đợi cho mọi người thật vất vả trở lại chỗ ngồi của chính mình xong, Độc Cô Tĩnh mới nhìn Vi Hạo Vĩ nói:” Nhớ kỹ! Không được ở trước mặt người khác uống rượu.”

 

“Cái gì không được?” Vi Hạo Vĩ gằn giọng hỏi lại. Hắn không thích Độc Cô Tĩnh dùng khẩu khí mệnh lệnh cùng hắn nói chuyện.

 

Đương lúc Độc Cô Tĩnh nghĩ muốn nói đó cái gì đó, thì Vi Hạo Vĩ bỗng nhiên hai mắt sáng ngời, lập tức nhảy lên, vui vẻ chạy tới một nơi.

 

” Tiểu Văn!” Là Phạm Văn Diệp! Hắn rốt cục đến đây!

 

Vi Hạo Vĩ có thể nói là chạy như bay lao vào trong lòng Phạm Văn Diệp, hơn nữa sau khi chạm được đến thân mình của Phạm Văn Diệp xong cả người liền dán tại mặt trên, không có tính toán muốn buông tay.

 

” Tiểu Vĩ?” Phạm Văn Diệp bị Vi Hạo Vĩ đâm sầm vào suýt nữa đứng không vững, còn có thân mình vốn ê ẩm khiến hắn càng thêm không thoải mái.

 

Phạm Văn Diệp sở dĩ muộn như thế mới đến, đều là do tình nhân của hắn có cái tật thích ăn dấm chua.

 

Sau khi Độc Cô Diễm biết hắn muốn tới tham gia hoa yến, cũng thuận đường thăm Vi Hạo Vĩ, biểu tình trên mặt hắn nói có bao nhiêu khó coi liền có bấy nhiêu khó coi. Cố tình lại có một đống quốc sự cần hắn đi xử lý, vua của một nước là không thể tự ý rời khỏi hoàng cung, Độc Cô Diễm những ngày hoang đường đi tìm Phạm Văn Diệp về lúc trước giờ đã sớm trở thành quá khứ, một hoàng đế tốt cần chính yêu dân là nên lấy quốc gia đại sự đặt lên hàng đầu.

 

Bởi vậy, Độc Cô Diễm chỉ có thể để cho Phạm Văn Diệp một mình đi, sau đó…… Hắn theo lý thường đương nhiên đòi lấy một ít “bồi thường”. Đây là nguyên nhân Phạm Văn Diệp đến yến hoa muộn, mà cũng là lí do làm cho thân mình hắn đau nhức không thôi.

 

” Tiểu Văn, ta không cần tiếp tục ở trong này, cầu cầu ngươi mang ta đi.”

 

Vi Hạo Vĩ ôm chặt lấy Phạm Văn Diệp, kia ấm áp quen thuộc khiến hắn một trận đau lòng, lại càng không muốn buông tay.

 

Hắn không cần tiếp tục ở trong này! Lúc trước thật sự là mắt bị mù mới có thể thích thượng “sắc đẹp” của Độc Cô Tĩnh, hiện tại hắn đã hoàn toàn nhìn thấu bộ mặt thực của tên “cầm thú” này, không mau chạy nhanh một chút, chẳng lẽ lại muốn tiếp tục chịu khổ ở lại nơi này sao?

 

” Sao lại thế? Ở vương phủ không tốt sao?” Phạm Văn Diệp quan tâm hỏi han.

 

Vì Phạm Văn Diệp đưa lưng về phía Độc Cô Tĩnh, cho nên hắn cũng không có nhìn thấy sắc mặt của Độc Cô Tĩnh đang nhìn chằm chằm Vi Hạo Vĩ ở phía sau có bao nhiêu khó coi, lại càng không biết hắn sau khi nghe thấy lời nói của Vi Hạo Vĩ xong, mặt mày nhăn lại càng sâu.

 

” Một chút cũng không hảo!”

 

Vi Hạo Vĩ thực cố gắng làm cho chính mình thoạt nhìn thực đáng thương thê thảm, cho nên một đôi mắt to của hắn  đã muốn tràn đầy lệ quang trong suốt. “Ta thề nếu ta đến nhà ngươi ở, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì với ngươi cả, nếu cần ta có thể giáp mặt hướng Độc Cô Diễm cam đoan.”

 

Vi Hạo Vĩ thật đúng là giơ một bàn tay lên thề, Phạm Văn Diệp bị hành xử của hắn khiến cho dở khóc dở cười, không biết nên trả lời như thế nào mới hảo.

 

Hắn như thế nào có thể nói kỳ thật chính mình cũng rất ít khi trở về thượng thư phủ, bản thân cơ hồ đều là ở trong hoàng cung cùng Độc Cô Diễm đâu?

 

Thấy Phạm Văn Diệp không có đáp lời, Vi Hạo Vĩ gấp đến độ oa oa kêu to: “Xin ngươi đấy! Ta sẽ không tái làm ra cái loại chuyện “tập kích ban đêm” nữa đâu.” Vì sau khi làm xong mới biết được kết cục thực thê thảm,” Ta ở trong này thật sự hảo đáng thương, ngươi cũng không biết cái kia Độc Cô Tĩnh……”

 

Vi Hạo Vĩ  khóe mắt dư quang miết đến Độc Cô Tĩnh đứng ở cách đó không xa đang nhìn chằm chằm chính mình , chỉ thấy hắn chậm rãi vươn ra hai tay, viết thành chữ “bát”, trên mặt còn mang theo mỉm cười thản nhiên.

 

Vi Hạo Vĩ lập tức im miệng không dám nói gì nữa, vì…… Vì tươi cười của Độc Cô Tĩnh tuy đạm, nhưng ánh mắt lại phi thường rõ ràng– nếu ngươi còn tiếp tục nói nữa, ta sẽ cắm đủ tám lần. Thiên a! Tối hôm qua mới vài lần mà thôi, chính mình liền đau đến bán chết!

 

Vi Hạo Vĩ trong lòng giật mình, không biết có nên tiếp tục hướng Phạm Văn Diệp cầu cứu nữa không. Lúc này tiện nhân Độc Cô Tĩnh cơ hội đã đi tới, cường ngạnh đem Vi Hạo Vĩ từ trên người Phạm Văn Diệp kéo ra, không nghĩ để cho hắn tiếp tục dán ở trên người nam nhân khác.

 

” Phạm đại nhân, thật cao hứng ngươi cũng tới tham gia hoa yến, thỉnh ngồi vào bàn đi.”

 

Độc Cô Tĩnh cười nói.

 

Vi Hạo Vĩ lời nói ra một nửa không đầu không đuôi, làm cho Phạm Văn Diệp hoàn toàn mờ mịt, nhưng khi nhìn thấy Độc Cô Tĩnh lôi kéo Vi Hạo Vĩ, động tác kia chỉ có thể là bằng hữu thân cận mới có, hai người thật sự cũng không giống như có chỗ nào không tốt. Phạm Văn Diệp tuy cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng đành phải trước áp chế nghi hoặc trong lòng.

 

Còn Thích Quang Hạo một mực ở bên cạnh lén xem diễn, sớm đã cười đến không chịu nổi mất rồi.

 

==================

 

dạo nài mê yaoi quá, ko còn tâm huyết với “nghề” nữa rùi a, cố lê lết để ko bỏ dở :X, mà có ai thích thể loại nam x thú ko nhể để ta còn… *cười khả ố*

Advertisements

3 thoughts on “[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (chương 6.2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s