[Ngôn tình] Tối “manh xuyên qua (Chương 81)

Chương 81: Nắm chặt tay, cùng nhau đến già. ( kết thúc )

 

Vừa sáng tinh mơ, Điệp Cánh Phu liền mang đến tin tức tốt, nghe nói mấy loài bướm đã trở về sống ở Điệp tiên cốc, kia Nam Điệp Quốc sẽ không phải chịu tình hình hạn hán khó khăn nữa, chỉ có thể cảm thán thiên nhiên thay đổi thất thường.

 

“Này tin tức thật tốt quá, chờ ta khỏe hơn nhất định phải đi nhìn xem, hì hì.” Cổ Tiếu Tiếu một ngụm lại một ngụm húp cháo đu đủ, uống nước đu đủ, ăn bánh làm từ đu đủ. Nhưng vẫn như trước phải sờ soạng kiếm ăn, bởi vì trên mắt lại một lần nữa được bao quanh bằng vải trắng, ánh sáng ban ngày hai mắt của nàng căn bản không thể chịu nổi.

 

Điệp Cánh Phu đối với tin tức phấn chấn lòng người này cảm thấy thoải mái không thôi, “Không chỉ như thế, Yến Vĩ Điệp, Báo Văn Điệp, bướm trắng cánh mỏng màu cam, vua của loài bướm cùng mấy loại hiếm thấy thế nhưng cũng lục tục bay vào Điệp tiên cốc, ha ha —— ”

 

“Chúc mừng sư phụ.”

 

Điệp Cánh Phu trong mắt tựa hồ lại nhiều thêm một phần phiền muộn, “Mấy loài bướm có thân mình rực rỡ, thường bị dân chúng tùy ý bắt giết, vi sư thầm nghĩ làm cho những tiểu sinh linh xinh đẹp này một nơi có thể sống vui vẻ.”

 

Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng chợt tắt, đến thế kỉ hai mươi mốt, những loài động thực vật quý hiếm bị tuyệt chủng càng ngày càng nhiều, để thỏa mãn lợi ích cá nhân của con người, phần lớn bắt giết động vật làm y phục, làm tiêu bản, làm thức ăn, đều không thèm nghĩ những tài nguyên này đó đều là có hạn. Bảo hộ thiên nhiên là nghĩa vụ mỗi người nên làm, nếu không cũng phải giống như người ta đã nói a —— nếu người ta vấp ngã, chúng ta không có khả năng đi dìu, thì cũng đừng đẩy thêm a! Nếu không qua mấy ngàn năm sau, người chỉ có thể ăn thịt người, ai, cần phải nhìn xa trông rộng a.

 

“Song hỷ lâm môn nha, vi sư biết ngươi hồi phục thị lực liền cảm thấy vui vẻ sâu sắc.”

 

Cổ Tiếu Tiếu nhếch miệng cười, “Đa tạ sư phụ thay ta trị ánh mắt, đồ nhi vô cùng cảm kích.”

 

Điệp Cánh Phu tay vuốt chòm râu, chậm rãi lắc đầu “Cũng không phải, là chí tôn lan điệp chữa khỏi hai mắt của ngươi, vi sư không thể không cảm thán thế gian vạn vật kỳ diệu, ngươi đối chúng nó tốt, chúng nó chắc chắn sẽ trả lại gấp bội.” (bà nài tra tấn động vật chớ tốt j, hành hạ con rùa nhá, nhắc vật lại nhớ người, hắc hắc)

 

Cổ Tiếu Tiếu áy náy nhấc tay báo cáo, “Ta về sau sẽ không bao giờ mạnh mẽ bắt nuôi tiểu động vật nữa, chúng nó vốn là nên thuộc về thiên nhiên.”

 

Điệp Cánh Phu vui mừng gật gật đầu, này mới phát hiện bên cạnh bàn thiếu một người, “Sao không thấy Trấn Nam Vương?”

 

“Nga, còn quên nói cho ngài, chúng ta muốn đi tham gia tiệc cưới của nữ vương Đông Thấm Quốc, sau đó về Vân thành một chuyến, có vẻ thời gian thực khẩn trương… Nôn…” Cổ Tiếu Tiếu còn chưa nói dứt lời đã cảm thấy một trận ghê tởm, nàng che miệng lại nôn khan vài cái lại không có việc gì. Chẳng lẽ là do ăn quá nhiều đu đủ  sao? Điệp Cánh Phu thấy thế tức khắc tiến lên, không kịp suy nghĩ tới lời nói kia, liền đè lại mạch cổ tay của Cổ Tiếu Tiếu, không khỏi đáy mắt mỉm cười, “Xem ra là tam hỉ lâm môn a, ha ha —— ”

 

“Ân? Chẳng lẽ…” Cổ Tiếu Tiếu theo bản năng che bụng, hưng phấn mà ngẩng đầu lên, “Ta có tin vui sao?”

 

“Xem ngươi cao hứng kìa.” Điệp Cánh Phu cười đến càng thoải mái, “Ai nha, chỉ mới chớp mắt thôi, tiểu nha đầu năm đó đã sắp làm mẹ rồi, vi sư hôm nay thật là vui a.”

 

Cổ Tiếu Tiếu thẹn thùng mân mím môi, nàng sắp làm mẹ? Hắc hắc… Hắc hắc hắc… Hắc hắc hắc hắc…

 

Đang lúc cao hứng, nàng thử dò hỏi, “Sư phụ… Cái kia, ngài có muốn cùng chúng ta đến Bắc Duyên Quốc tham gia hôn lễ không?”

 

Điệp Cánh Phu tươi cười dần dần căng cứng ở khóe miệng, “Vi sư quốc sự quấn thân, sẽ không đi… Ngươi giúp vi sư mang lễ vật tới đó.” Cổ Tiếu Tiếu thuận theo ứng thanh, cảm giác chính mình đã phá hủy không khí tốt, không khỏi xấu hổ cúi đầu tiếp tục ăn cháo… Chỉ nghe Điệp Cánh Phu sau một hồi trầm mặc mới thong thả mở miệng…”Nhiễm Nhượng Hà tuổi trẻ đầy hứa hẹn, chắc chắn đối thê tử sẽ tuyệt đối trân trọng, lão phu, cũng có thể yên tâm …”

 

Cổ Tiếu Tiếu hoàn toàn đồng ý, “Ân, hắn quả thật đối Độc Thấm Tâm thực tốt lắm, luôn luôn nhân nhượng lão bà, một đôi rất xứng đâu.” Tuy rằng nàng không thể xác định Điệp Cánh Phu có phải là cha Độc Thấm Tâm hay không, nếu đúng, không thể tham gia hôn lễ của nữ nhi hẳn là sẽ cảm thấy tiếc nuối đi.

 

Điệp Cánh Phu miễn cưỡng nhếc lên một chút cười khổ, lẩm bẩm nói, “Mẫu thân nàng ở dưới nếu có biết, cũng sẽ cảm thấy vui mừng…”

 

Điệp Cánh Phu đứng dậy đi đến bên cửa sổ… Giống như vui sướng giống như cảm thán nhiệt lệ ẩm ướt quanh hốc mắt… Mênh mang phía chân trời lam trong suốt, nhiều đóa mây trắng hóa thành hình bóng nữ nhân vẫn luôn thương nhớ… Khéo Mạn, vẫn còn hận ta sao? Cho dù ngươi có thề thốt phủ nhận Thấm Tâm là nữ nhi của ta, cho dù ngươi đến khi buông tay nhân gian vẫn còn cảnh cáo ta không được phép tiếp cận nàng, mà ta hai mươi mấy năm nay vẫn luôn giữ lời chưa từng tới gần nữ nhi quá nửa bước. Mặc dù kiếp này hai ta không thể kết làm vợ chồng, nhưng ta hôm nay muốn dùng danh nghĩa phu quân để nói với ngươi một chuyện vui, nữ nhi của chúng ta rốt cục cũng tìm được hạnh phúc, ta đã không còn vướng bận gì nữa, tiếp tục sống, chỉ để tưởng niệm ngươi…

※※ ※

 

Hai ngày sau

 

Vì thời gian ngắn lại còn nhiều việc cần làm, cho nên không thể chờ Cổ Tiếu Tiếu hoàn toàn khôi phục thị lực liền phải rời đi. Cổ Tiếu Tiếu dùng “cỏ mặt trời” bện cho chính mình một cái “kính râm”, mà Tĩnh Huyền Phong vì cho rằng cực kì không hợp nên vừa thấy liền cười.

 

Trước khi đi, Cổ Tiếu Tiếu kéo ra một khe hở để thấy rõ tướng mạo của sư phụ Điệp Cánh Phu… lại nói, nàng vẫn nghĩ rằng Điệp Cánh Phu là một lão đầu gầy trơ cả xương, kỳ thật… Đúng là rất gầy, nhưng tinh thần chấn hưng, tư thế oai hùng trác tuyệt, không khó nhìn ra khi trẻ tuổi cũng là một vị đại soái ca. (trẻ ko tha già ko thương)

 

Điệp Cánh Phu đem một cái hộp gấm giao cho Cổ Tiếu Tiếu, đó là lễ vật đưa đến tân hôn của Độc Thấm Tâm, rất nặng, nhưng không biết là cái gì.

 

Cổ Tiếu Tiếu cùng sư phụ lưu luyến không rời nói lời từ biệt, rồi mới bước lên xe ngựa chuẩn bị rời đi, xa phu như trước vẫn là Tĩnh Huyền Phong. Từ sau khi Tĩnh Huyền Phong biết được Cổ Tiếu Tiếu mang thai, liền tỏ vẻ vui mừng nhìn cái gì cũng đều cao hứng, nguyên bản tình cảnh ly biệt vốn là đau lòng chua xót, lại bị hắn biến thành một chút không khí đau thương cũng không có.

Đương lúc xe ngựa đang chạy trên đường, Cổ Tiếu Tiếu rón ra rón rén đi vén rèm cửa lên, kéo “Đôi kính mắt nhỏ” lên nhìn ra xa một mảnh bươm bướm bay khắp nơi sặc sỡ loá mắt, nàng hưng phấn không thôi tán thưởng nói, “Oa… Thật đẹp a…”

 

Tĩnh Huyền Phong chậm rãi giữ chặt cương ngựa, “Có thai trong người, ai cho phép ngươi đi ra?” Hắn vừa nói vừa đẩy trán nàng vào bên trong xe.

 

“Phụ nữ có thai hẳn là nên phơi nắng nhiều a…” Cổ Tiếu Tiếu ôm lấy cổ tay hắn sử dụng chiến thuật “Đùa giỡn quyền lực” .

 

“Đi vào” Tĩnh Huyền Phong mới không thèm nghe, một tay kiên quyết đẩy nàng vào bên trong.

 

Cổ Tiếu Tiếu chán nản nằm ở trên ghế, nàng phát hiện Tĩnh Huyền Phong so với chính mình càng cẩn thận hơn. Cái gì đi đường muốn chậm, cười to cũng không cho, thậm chí còn bị hạn chế nói chuyện phiếm nội dung, theo Tĩnh Huyền Phong giải thích: hài đồng từ trong bụng mẹ cũng sẽ học cái xấu, hắn cho rằng trong nhà có một “Nữ điên tử” nói năng luyên thuyên là đủ rồi. Tóm lại, thẩm phán tuyên án như sau: bác bỏ toàn bộ quyền lợi chính trị chung thân.

 

Nàng đột nhiên che miệng lại, “Ngừng ngừng… Ta muốn phun…”

 

Tĩnh Huyền Phong tức khắc dừng xe vén rèm lên, chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu một bước nhảy xuống xe ngựa, ngồi xổm ven đường hồng hộc nôn khan, Tĩnh Huyền Phong đi theo phía sau, một bên vỗ lưng nàng một bên thở dài, “Ta cũng đã nói đứa nhỏ không thích ăn đu đủ, thấy chưa, cực độ chán ghét.”

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe lời này liền bị nghẹn cười, “Ta xin ngài đừng giả có tự nghĩ ra như vậy được không? Đây là phản ứng bình thường khi có thai, ta dù ăn hay không ăn cái gì cũng sẽ phun…”

 

Tĩnh Huyền Phong cái hiểu cái không khẽ nhếch khóe miệng, “Ngụy biện thật nhiều.”

 

Cổ Tiếu Tiếu nhìn hắn mắt trợn trắng, mượn cơ hội ngắm vài con bướm đẹp mắt, lại nói bầu trời ở cổ đại… Kia thật sự là màu xanh lam, một chút cũng không khoa trương, không khí mới mẻ tươi mắt giống như mùi bạc hàg, xung quanh tràn đầy cảnh quan thiên nhiên đẹp không sao tả xiết, nàng không khỏi tâm sinh tiếc hận, mấy trăm năm sau, đã bị nhân loại phá hư hết thảy.

 

Nàng lơ đãng liếc mắt ngắm sườn mặt Tĩnh Huyền Phong một cái… Ô mặt, tim “Phù phù phù phù” đập vài cái, chậc chậc, lão công thực suất a.

 

Tĩnh Huyền Phong nghe được tiếng cười khúc khích, chất phác nghiêng đầu, chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu đầu ngón tay đang quấn vài vòng lọn tóc, còn dây cỏ kì quái trễ hẳn xuống mũi, chỉnh thể nhìn lại rất là điên, “Ngươi có điểm nào không bình thường không? Lại làm đứa nhỏ sợ.”

 

“Ngươi hiện tại đối ta không tốt a, ba câu không rời đứa nhỏ, ô ô…” Cổ Tiếu Tiếu vừa giả khóc vừa lấy tay nhỏ bé ra lau “Kính mắt” .

 

Tĩnh Huyền Phong nhẹ giọng cười ôm lấy nàng, thuận miệng trêu ghẹo nói, “Ngươi cũng sắp phải làm mẹ rồi, vẫn còn ghen tị cùng đứa nhỏ sao?”

 

Cổ Tiếu Tiếu ôm cổ hắn cọ cọ, không buông tha nói, “Đứa nhỏ quan trọng hơn hay là ta quan trọng hơn? Phải chọn một cái.”

 

“Đương nhiên là ngươi.”

 

“Này còn không tệ lắm…” Nàng cười đắc ý.

 

“Không có ngươi thì không có đứa nhỏ.” Hắn liền đúng lý hợp tình nói tiếp.

 

“…” Cổ Tiếu Tiếu nháy mắt hóa đá, không ngờ nàng lại là bàn đạp để Tĩnh Huyền Phong hướng về phía đứa nhỏ!

 

Tĩnh Huyền Phong thấy nàng bĩu môi sinh hờn dỗi, cúi người hôn nàng một chút, “Thật là ngươi quan trọng hơn, không nên tức giận a.”

 

“Hừ, kia ngươi nói một chút xem ta quan trọng cỡ nào.” Cổ Tiếu Tiếu quay đầu cười trộm.

 

“Ân, ta nghĩ a…” Tĩnh Huyền Phong ngẩng đầu suy nghĩ, “Ân…”

 

Cổ Tiếu Tiếu đợi 3 phút lại nghe thấy hai từ “Ân”, khóe miệng có điểm run rẩy, “Để cho ngài mất công suy nghĩ, quên đi quên đi! Ta muốn mang theo đứa nhỏ ra tường, ô ô…”

 

Tĩnh Huyền Phong ngẩn ra, trong mắt mang theo ánh lửa xẹt nhanh như điện chớp, sau đó lại bình tĩnh nói, “Có lá gan ngươi liền thử xem, ta sẽ cho ngươi biết được cái gì gọi là: biết vậy chẳng làm.”

 

Lời này vừa nói ra, Cổ Tiếu Tiếu nhất thời không khóc không náo loạn, chim nhỏ nép vào trong lòng Tĩnh Huyền Phong, nàng vẫn là rất quan trọng thôi, hắc hắc.

 

“…” Tĩnh Huyền Phong thấy nàng tâm tình tốt lên, không rõ cho nên nhướn mi, hay là nghĩ rằng hắn đang nói chơi?

 

Nhưng vì Cổ Tiếu Tiếu kiên quyết bám vào người, Tĩnh Huyền Phong tránh tổn thương đến nàng nên rốt cục đành phải thỏa hiệp.

 

Lúc này, con ngựa thong thả đi trước, Cổ Tiếu Tiếu tựa ở trên đầu vai hắn, tận tình hưởng thụ ánh mặt trời an nhàn cùng thoải mái, bươm bướm tốp năm tốp ba cùng nhau bay múa, chim chóc ở trên cây hợp xướng, bầu trời xanh biếc, sông suối núi đồi giống như một bức hoạ phong cảnh, hết thảy hết thảy đều là tốt đẹp như vậy.

 

“Tĩnh Huyền Phong, ta thực hạnh phúc…”

 

Tĩnh Huyền Phong khẽ nhấc cánh tay đem nàng ôm vào trong lòng, khóe miệng dào dạt tươi cười ấm áp, “Ngày sau sẽ càng hạnh phúc.”

 

Ngắn ngủn vài từ, lại đại biểu hứa hẹn cả đời, khiến nàng tin tưởng vững chắc.

 

Cổ Tiếu Tiếu cảm động hấp hấp cái mũi, “Có thể gả cho ngươi, thực may mắn…”

 

“… Không, là cả hai may mắn.”

 

Cổ Tiếu Tiếu cảm động, rúc vào bên cạnh Tĩnh Huyền Phong, lẳng lặng nhắm lại hai mắt, một đường sắp tới, mưa sa gió giật, xóc nảy lao lực, nhưng chỉ cần kiên trì bền trí, dũng cảm đi yêu, dù xuyên qua thời không ngàn năm, hạnh phúc không chỗ nào không có.

 

Một ngày một tháng một năm nào đó

 

Bọn họ sẽ có được tiểu bảo bảo xinh đẹp đáng yêu thứ nhất, sau đó có lẽ còn có thể có cái thứ hai, cái thứ ba.

 

Sẽ có  chút tranh chấp, cãi nhau ầm ĩ là gia vị của cuộc sống.

 

Sẽ có nước mắt, vui buồn yêu giận làm đẹp nhân sinh, hoặc khổ hoặc ngọt, kia đều là thật sự cần thiết cho cuộc sống.

 

Cổ Tiếu Tiếu tin tưởng vững chắc, nắm chặt tay, cùng nhau đến già.

 

=====================HOÀN==================

【Bộ thứ nhất kết thúc —— cảm tạ đã xem ^^】

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: chính văn chính thức kết thúc, cám ơn các vị một đường theo dõi, cúi đầu.

Về phiên ngoại, ta chỉ viết một chương, kỳ thật cũng coi như kết thúc bên lề.

Nhân vật gồm có:

Diễn viên chính: Tây Bằng, Cổ Tiếu Tiếu

Diễn viên phụ: Tĩnh Huyền Phong, Nhiễm Nhượng Hà, Độc Thấm Tâm.

Khách mời hữu tình: người thần bí = =.

Người edit chui nói ra suy nghĩ của mình ( _ _|||): thực là 1 chặng đường dài a, kám ơn mọi người đã luôn luôn theo dõi, cổ vũ ta tiếp tục ed truyện nài, nói thật lúc đầu là vì ta mún đọc + tự sướng, nhưng sau đó là ko nỡ để các nàng đọc nửa chừng, vì ta ed đc 1 nửa thì tức khí quá nên đọc hít bản Convert lun =))~~~, *lại leo lên giường lấy thân đền đáp*

Còn phiên ngoại ta chẳng tìm thấy nữa, mak ta cũng lười đi tìm ak

Ta thấy ách con nhóc cũng được nhưng mãi 1 thể loại liệu có nhàm ko nhỉ? Nhưng ta sắp thi nên cũng chưa có thời gian đi chọn truyện, hẹn các nàng vào cuối tháng nhé, moah~~~~~

P/s: đề nghị rút hết lều trại về đi nhá, quy hoạch đô thị rồi đấy, hắc hắc

26 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh xuyên qua (Chương 81)

  1. Chuc mung thieu gia da hoan truyen nhe
    Doc truyen bao lau cuoi cung ta cung cho duoc den ngay nay *cham cham nuoc mat*
    Thieu gia lam tip truyen cua t gia nay di, ta dang cuong tac gia nay qua
    Ma nang co lam ebook khong vay *chop chop mat*

  2. uj, thế là đã kết thúc bộ truyện oy, chúc mừng nàng, và cũng cám ơn nàng rất nhiều.
    t thích nhất câu: “nếu người ta vấp ngã, chúng ta không có khả năng đi dìu, thì cũng đừng đẩy thêm”, đầy tính nhân đạo

  3. hjc tới h mới bit là truyện hoàn
    nh ko sao
    dù trể nh vẩn chúc mừng “chàng” hoàn truyện a
    “chàng” vất vả ời
    *vẩy vẩy tay*
    lại đây uống miếng nc nà. ời làm tip truyện ha

  4. ôi hay quá đi,thanks ss nhiều lắm ạ.truyện hay,văn phong hay.thực sự nếu như em nhớ không nhầm thì chương nào đọc cung co chi tiet gây cười.yêu ss lắm lắm.chúc mừng ss đã hoàn truyện

  5. Doc mot leo 3 ngay xong het truyen ! Truyen that la hay , du ca hai, tinh cam , phieu luu ! Noi chung la rat ly thu nha ! Lan dau tien chi doc mot truyen xuyen khong ma co nam 9 cung nu 9 deu vua hai, vua BT nhu nhau ! Dung la mot cap doi ly tuong a ! Em edit cung rat la tuyet nha, doc de hieu lam, cam on em rat nhieu nha ! Tiep tuc hong may bo moi cua em ha !

  6. Du tr hoan da lau nhung ta bay gio moi doc,lai con doc toi c.cuoi moi comt,vi doc dt nen nang thong cam a,thank nang nhieu,ta chi hong anh Diem vuong voi Tieu tieu thoi,du gi anh y cung doi bao nhieu kiep roi,toi anh y qua

  7. thanks ss nha.truyện xong đã lâu mà giờ mình mới đọc được.truyện rất hay,bố cục truyenj rất logic,mà cũng rất zui nữa,đọc cười vỡ bụng.nói tóm lại một câu là cảm ơn ss rât rất rất nhiu vì đã edit truyện cho mọi ngươi cùng đọc *ôm hôn thắm thiết*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s