[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (Chương 2.1)

Chương 2:

 

Là Độc Cô Tĩnh tâm cơ quá sâu, hay là do liệu sự như thần?

 

Tóm lại, cả một buổi trưa, Vi Hạo Vĩ cũng chỉ có thể bị đói bụng đợi ở trong phòng cạnh phòng bếp, ngửi từng trận hương thơm của cơm trắng thổi qua lại, cái loại tư vị này thật sự rất khó chịu.

 

Vi Hạo Vĩ cũng muốn chạy ra ngoài động đậy vận khí, nhìn xem trong phòng bếp có người nào tốt bụng, nguyện ý cho mình chút đồ vật này nọ để ăn hay không. Nhưng là mỗi một lần bước ra khỏi cửa phòng, liền bị hai vị “Thần canh cửa” bên ngoài đuổi trở về, làm cho hắn chỉ còn biết thắt bụng lại. Vì thế, hắn thầm nghĩ đến cơm chiều chắc cũng không được ăn, đành che đầu ngủ thẳng đến khi Như Ngọc vào đưa hắn qua thư phòng của Độc Cô Tĩnh.

 

Ngồi ở trên ghế trong thư phòng, sắc mặt của Vi Hạo Vĩ phi thường khó coi.

 

Nguyên bản hắn tính toán dùng giấc ngủ để quên đi cảm giác đói khát ở trong bụng, ai ngờ lại bị Độc Cô Tĩnh phá hư kế hoạch. Vốn không nghĩ lại đây, rồi lại không thể không đến, vì sao a? Ở dưới áp bực của quyền lực, làm cho hắn không thể không cúi đầu. Sống mười sáu năm, đã phải chịu nhiều ngày cực kì uất ức! Gia hỏa Độc Cô Tĩnh này ngạo mạn đến cực điểm, bắt chính mình lại đây, rồi lại chậm chạp không xuất hiện, hại hắn ở trong này chờ đợi, phô bày thanh thế thôi!

 

Vi Hạo Vĩ trong lúc ngồi không này, không biết đã thầm mắng Độc Cô Tĩnh mất mấy trăm, mấy ngàn lần rồi.

 

Ngay tại khi hắn thiếu chút nữa mất đi tính nhẫn nại, chuẩn bị đứng dậy đi tìm đồ vật này nọ trong thư phòng để trút giận, thì Độc Cô Tĩnh lúc này mới thong thả đi đến, tự ngoài cửa chậm rãi bước vào.

 

” Ngươi người nầy, để cho người khác đợi lâu như vậy thực không lễ phép a, ngươi có biết không?” Vi Hạo Vĩ vừa thấy hắn tiến vào, liền bắt đầu phát tiết.

 

“Có chuyện cầu xin người khác mà còn dùng loại thái độ này, mới là không có giáo dưỡng.” Độc Cô Tĩnh thản nhiên đáp trả lại một câu.

 

Người nhà Độc Cô một khi đã giương đao múa kiếm, tựa hồ không thể thất bại.

 

” Ai có chuyện cần cầu xin ngươi? Lại không phải ta tự nguyện muốn tới, là Tiểu Văn nói ngươi có lẽ sẽ có biện pháp làm cho ta quay về thế kỉ hai mươi mốt, ta vẫn là bán tín bán nghi.” Vi Hạo Vĩ lớn tiếng phản bác.

 

” Ai, ngươi này giống như củ khoai nướng bỏng tay, mỗi người vừa nghĩ đến đều sợ chạy không kịp, người này chán, người nọ đẩy đi thôi.” Độc Cô Tĩnh trong lời nói tràn đầy trào phúng.

 

” Ngươi nói bậy cái gì vậy?!” Vi Hạo Vĩ cực kỳ tức giận, hắn từ trên ghế nhảy xuống,” Tiểu Văn sẽ không nghĩ như vậy đâu! Hắn là hảo tâm muốn giúp ta, tuyệt đối là như thế!”

 

Ở dưới ánh đèn chiếu rọi, Vi Hạo Vĩ vẻ mặt cực kì kích động, vừa rồi lời nói của Độc Cô Tĩnh, đã thực sự khơi mào khủng hoảng giấu kín trong lòng hắn. Hắn đích xác từng nghĩ tới, có phải Phạm Văn Diệp lo lắng chính mình phiền toái, cho nên mới nghĩ ra kế sách này hay không. Trên thực tế cũng không muốn để cho chính mình quấy rầy đến cuộc sống của hắn. Vẫn thường tự an ủi đừng nên nghĩ ngợi quá nhiều, nhưng lúc này đây lại bắt đầu sợ hãi……

 

Độc Cô Tĩnh không dự đoán được một phen châm chọc thuần túy của chính mình lại khiến cho Vi Hạo Vĩ có phản ứng lớn như vậy. Kia ánh mắt kinh hãi lại khủng hoảng đích, cũng không khiến Độc Cô Tĩnh cảm thấy vui thích. Nghĩ lại, hắn – một thân một mình bị lạc tới nơi hoàn toàn bất đồng, nhất định là sẽ phi thường bất lực.

 

Thật vất vả mới tìm thấy thứ có thể bám víu, rồi lại bị bắt buông tay, khẳng định càng thêm bất an. Mà chính mình thế nhưng lại còn ác ý châm chọc vào sợ hãi trong lòng của hắn, thật sự là không nên.

 

Lạnh lùng kỳ thật là chỉ là vỏ trấu bọc ngoài hạt gạo, cũng không đại biểu nội tâm của hắn liền giống như bề ngoài lãnh khốc vô tình. Sở dĩ đối đãi với Vi Hạo Vĩ như vậy, chỉ là nghĩ muốn giáo huấn hắn ăn nói khiêm tốn một chút, thật không có ý tạo ân oán cả đời, cho nên, đành mềm giọng nói sang chuyện khác, không muốn để Vi Hạo Vĩ tiếp tục nghĩ đến những thứ không hay.

 

“Có đói bụng không?”

 

Độc Cô Tĩnh bỗng nhiên nói ra một câu này, cũng làm cho Vi Hạo Vĩ sửng sốt.

 

Thấy Vi Hạo Vĩ giống như ngây người, Độc Cô Tĩnh không kiên nhẫn hỏi lại lần nữa:” Ta hỏi ngươi có đói bụng hay không?” Vi Hạo Vĩ này là làm sao? Hắn lời nói khó hiểu quá sao?

 

Nói đến chuyện này, Vi Hạo Vĩ lại là một bụng hỏa. Sao? Độc Cô Tĩnh là muốn lấy chuyện buổi sáng ra trào phúng chính mình sao? Muốn hắn nhận thua? Không có cửa đâu!

 

” Không đói.” Hắn tức giận ngẩng đầu,”Thức ăn của Tĩnh vương phủ các ngươi ta không muốn ăn.”

 

” Nga!” Nghe vậy, Độc Cô Tĩnh kinh ngạc nhước cao đôi mi thanh tú.

 

Không thể tưởng được Vi Hạo Vĩ này, chẳng những xúc động, còn có tính tình ương ngạnh, ngay cả khi đói cơm, bụng đã “kêu” cao tới rung cả trời đất, mà mặt vẫn còn không đổi sắc trả lời như vậy? Này thực thú vị. Tâm tính đùa giỡn nổi lên, hắn thật muốn xem thử Vi Hạo Vĩ có thể chịu được bao lâu.

 

” Thật sự là đáng tiếc, xem ra ta chỉ có thể chính mình hưởng dùng. Tay nghề của Vương tẩu ở trong kinh thành chính là số một, nghe được phê bình của ngươi, nàng nhất định sẽ thực thương tâm.” Hắn trong ngưc khí tiếc hận rõ ràng còn có ý cười.

 

Độc Cô Tĩnh phất tay một cái, đám hạ nhân liền bê lên bàn lớn bàn nhỏ, mà từng từng món từng món lại được bày trí đẹp mắt, Vi Hạo Vĩ nhận ra có mấy món giống như tối hôm qua Như Ngọc đưa tới.

 

Đồ ăn, mĩ vị kia hắn đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ.

 

Hai mắt mở trừng trừng nhìn Độc Cô Tĩnh không khách khí bắt đầu nhấm nháp, Vi Hạo Vĩ không nhịn được ở trong lòng thầm mắng chính mình ngu xuẩn. Kỳ thật, từ lúc vừa nói nói ra xong, hắn liền hối hận, buổi tối ngày hôm qua hắn không phải đã hết lần này đến lần nọ nói cho chính mình, ngàn vạn lần đừng tức giận với đồ ăn hay sao? Hiện tại Độc Cô Tĩnh thật khó lắm mới có thái độ mềm mỏng, chủ động muốn cho hắn ăn cùng, hắn lại ở trong này làm căng cái gì! Ô…… Thức ăn cùng tôn nghiêm, hắn lại đang đói tới muốn hôn mê, vì tôn nghiêm mà phải chịu khổ, thật là ngốc a!

 

Nhìn thấy Độc Cô Tĩnh cầm lấy một cái bánh bao, ánh mắt Vi Hạo Vĩ liền một đường theo nó tiến vào trong miệng Độc Cô Tĩnh.

 

Đó chính là thứ hắn tối hôm qua đã được ăn, hương vị so với đồ ăn của cửa hàng lớn còn ngon hơn ba phần, thịt nạc thực nhiều, một ngụm cắn xuống, thơm tho mềm mại, ngon ngọt vô cùng…… Vi Hạo Vĩ lặng lẽ nuốt xuống một ngụm nước miếng.

 

Lúc này, Độc Cô Tĩnh bưng lên một bát canh mộc nhĩ hạt sen mà hạ nhân vừa dâng lên, mở môi khẽ nhấp một ngụm.

 

Ô…… Này cũng là thứ hắn tối hôm qua đã được uống a, hắn còn nhớ rõ trong canh còn thản nhiên có mùi thơm ngát của hoa quế, hạt sen bùi bùi, mộc nhĩ thanh ngọt…… Vi Hạo Vĩ thanh âm nuốt nước miếng lại lớn hơn nữa, bụng không nhịn được kêu thành tiếng.

 

Độc Cô Tĩnh cười cười nhìn từng – cử – động của Vi Hạo Vĩ. Người này thật sự là thực dễ dàng hiểu biết, tâm tình có cái gì đều phản ứng rõ ràng ở trên mặt, cặp mắt to trong veo kia cũng sẽ không hề giấu diếm biểu lộ ra hết, giống như sợ người khác không hiểu biết. Thấy hắn ai oán nhìn nhìn thức ăn trên tay chính mình, ánh mắt còn đi theo chúng nó từ lúc còn nằm ở trên bàn cho đến khi tới bên miệng mình, quả thực tựa như con mèo nhỏ đáng thương, mà chính mình tựa hồ lại quá mức tàn khốc, không có nhân tính?

 

Buông bát trong tay xuống, Độc Cô Tĩnh ngữ khí ôn hòa hỏi: “Có muốn ăn không?”

 

Lúc này đây, Vi Hạo Vĩ không có mở miệng, nhưng cũng tỏ vẻ ra hắn trong lòng đang dao động, không dám từ chối nhưng bắt hắn nói “Có muốn” này cũng giống như bắt hắn phải đầu hàng, cũng khó giống như lên trời a.

 

Quật cường cắn môi dưới, Vi Hạo Vĩ ương ngạnh cố nén cảm giác cồn cào…… Ô! Hắn rốt cuộc là đang kiên trì cái gì a?

 

Độc Cô Tĩnh hiểu được giãy dụa trong lòng Vi Hạo Vĩ, chỉ có thể trách người nầy chính mình lúc trước nói ra thực hiên ngang, hiện tại mới có thể tạo thành cục diện cưỡi lên lưng hổ mà khó xuống. Độc Cô Tĩnh đành phải làm người tốt, giúp hắn tìm cái bậc thang, miễn cho việc hắn đói chết ở trong vương phủ truyền ra ngoài, người ta lại nói hắn là kẻ keo kiệt a!

 

Đem một đĩa điểm tâm bày biện xinh đẹp đẩy đến trước mặt Vi Hạo Vĩ, Độc Cô Tĩnh nói: “Như vậy đi, ta có một số chuyện phải hỏi ngươi, ngươi có thể lựa chọn trả lời hoặc không, một cái đáp án đổi một cái điểm tâm, này là thù lao của ngươi.” Như vậy liền không có vấn đề gì đi? Làm cho Vi Hạo Vĩ cảm thấy được này không phải là bố thí, mà là trao đổi có điều kiện.

 

Quả nhiên, Vi Hạo Vĩ ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn chằm chằm hắn, trong khẩu khí cũng tràn đầy hoài nghi,” Ngươi xác định?” Độc Cô Tĩnh có phải là đang trêu chọc hắn hay không? Sao lại có chuyện tốt đẹp này?

 

Độc Cô Tĩnh hơi hơi gật đầu,” Muốn hay không?”

 

Vi Hạo Vĩ vội vàng đáp ứng:” Đương nhiên, chuyện tốt thế này, không làm là đồ ngốc.” Này Độc Cô Tĩnh cũng quá ngu ngốc, chính mình nếu là tùy ý trả lời, hắn cũng sẽ không biết.

 

Nhưng mà, Độc Cô Tĩnh giống như đã nhìn thấu ý đồ của hắn, lạnh lùng bổ sung một câu,” Nếu để cho ta biết ngươi lừa ta, ngày sau của ngươi sẽ càng thêm khó sống.”

 

Ai sợ hắn a! Vi Hạo Vĩ này chính là muốn làm thế đấy.

※ ※ ※

“Độc Cô Tĩnh chết tiệt, Độc Cô Tĩnh thối!

 

Vừa sáng sớm ra, Vi Hạo Vĩ liền ở vườn hoa phía sau cắt cỏ, cảm xúc phi thường căm phẫn. Hôm nay trời còn chưa sáng, hắn đã bị Như Ngọc lay tỉnh, hoàn toàn không để cho hắn có thời gian dây dưa, thậm chí còn muốn sớm hơn so với thời gian quy định.

 

Nguyên nhân chính là tối hôm qua kia trong trò chơi “Ngươi hỏi ta đáp”, Vi Hạo Vĩ đã nói loạn!

 

 

” Ngươi sao lại đến được nơi này?”

 

“Bước một bước liền tới, không biết nữa.” Vi Hạo Vĩ vừa nói xong, lập tức lấy một miếng điểm tâm cho vào trong miệng.

 

” Nga?” Độc Cô Tĩnh nhìn bộ dạng liều mạng ăn của Vi Hạo Vĩ liếc mắt một cái, lại tiếp tục hỏi:” Ngươi rơi xuống nơi nào?”

 

” Tứ Xuyên.” Miếng thứ nhất còn chưa ăn xong, Vi Hạo Vĩ liền cầm lấy “Thù lao” thứ hai, để tránh cho tính nhầm.

 

“Chính xác là ở đâu?”

 

” Chính là ở bên hồ cái nơi giống tiên cảnh a.” Nguyên lai một vấn đề phân ra làm hai lần trả lời, lại có thể ăn nhiều thêm một cái! Chiêu này hắn vừa học được!

 

Thấy Vi Hạo Vĩ thần sắc đắc ý, Độc Cô Tĩnh biết Vi Hạo Vĩ sẽ bắt đầu nói năng linh tinh. Vẫn hỏi một vấn đề gì đó, nhưng thật giả hắn cũng khó có thể chắc chắn, không bằng để ngày sau chậm rãi tìm hiểu.

 

Độc Cô Tĩnh bất động thanh sắc mở miệng:” Ngươi thích Phạm Văn Diệp?”

 

” Đương nhiên, ta yêu tới muốn chết.” Vi Hạo Vĩ vừa ăn vừa mạnh gật đầu.

 

” Hắn thích hoàng huynh của ta?”

 

” Là cái tên Độc Cô Diễm thối kia cướp mất hắn, Tiểu Văn cũng không phải tự nguyện!” Vi Hạo Vĩ vẻ mặt kích động phản bác.

 

Nói đến đây, hắn liền tức giận, nửa đường lại nhảy ra tên Độc Cô Diễm này, phá hư chuyện tốt của hắn cùng Phạm Văn Diệp!

 

Độc Cô Tĩnh tuy không rõ ràng lắm, nhưng cũng hiểu được sự tình không giống như Vi Hạo Vĩ đã hình dung. Phạm Văn Diệp cùng Độc Cô Diễm là lưỡng tình tương duyệt, đâu giống như hắn nói là tranh cướp chiếm đoạt?

 

Bất quá, đối với miêu tả như vậy của Vi Hạo Vĩ, hắn cũng không phản bác, vì ở trong mắt hoàng huynh, hắn chưa từng nhìn thấy ôn nhu dù chỉ một chút. Hoàng huynh từ nhỏ đã bị dạy là phải làm một hoàng đế thật tốt, thơ ấu đều là bầu bạn với sách vở mà vượt qua, không có thân tình bằng hữu.

 

Này cũng là nguyên nhân tạo thành tính tình hỏa bạo, vô lễ, cuồng vọng của hắn. Khiến cho hoàng huynh vốn là một quân vương lãnh khốc không máu không lệ, biết coi trọng tình cảm, hắn làm đệ đệ này còn phải cảm tạ Phạm Văn Diệp. Đối với lời nói dối của Vi Hạo Vĩ, Độc Cô Tĩnh cũng không vạch trần, mặc kệ cho hắn phát tiết.

 

“Màu tóc của ngươi là sao? Có chuyện gì vậy?” Hắn nghe Phạm Văn Diệp nói qua, cũng biết một chút.

 

Hừ! Hắn sẽ không thèm nói cho Độc Cô Tĩnh biết đâu! Để cho người cổ đại như hắn biết nhiều cũng không tốt lắm.

 

” Trời sinh đã vậy.” nếu sau này Độc Cô Tĩnh cùng Tiểu Văn nói đến thì sao? Đành chịu trói đi! Cáp!

 

” Nga? Này thật đúng là thần kỳ.” Độc Cô Tĩnh lạnh lùng cười. Này Vi Hạo Vĩ thật không sợ chính mình sẽ dùng phương pháp ác độc hơn chỉnh chết hắn sao?

 

” Đương nhiên a, này cũng không phải là người bình thường có thể có, phải là người phi phàm mới có thể có được.” Sùng bái đi, hắc hắc! Trong tiểu thuyết thường có loại tình tiết này thôi, người phi phàm sẽ có điểm phi phàm. Trong lịch sử cũng có rất nhiều vĩ nhân trời sinh đặc biệt. Như là Đại Vũ có hai màu mắt, Lưu Bị vành tai vừa dài lại vừa dầy, này hắn đều đọc qua. Cho nên nói dối như vậy khẳng định cũng có thể qua cửa đi!

 

” Phải không?” Độc Cô Tĩnh đứng dậy, đi đến bên người Vi Hạo Vĩ, lấy đi đĩa điểm tâm, “Hay là ngươi muốn nói cho ta, tóc đen trên đỉnh đầu ngươi dài ra đại biểu cho việc trí tuệ của ngươi bị suy thoái đi?”

 

” Di?” Vi Hạo Vĩ có chút không rõ tình huống hiện tại, nhưng hắn lại càng để ý chính là Độc Cô Tĩnh lấy đi bát canh uống thực ngon kia.

 

“Của ta a, ngươi sao lại lấy nó đi? Ta đều thành thật trả lời a!” Hắn bất mãn la hét, vươn tay muốn đoạt lại.

 

“Lời ngươi nói nếu là thật, kia ngày mai mặt trời đại khái sẽ mọc ở phía tây đi?”

 

Độc Cô Tĩnh buông bát canh kia xuống, trên mặt lộ rõ vẻ trào phúng,” Nếu không, liền tự chứng minh là được. Ngươi sáng sớm bốn giờ đi ra hoa viên phía sau chờ đợi mặt trời mọc ở phía tây, như thế ta liền có thể tin tưởng.”

 

Độc Cô Tĩnh sao lại biết phương thức tính hai mươi bốn giờ của thời hiện đại? Vi Hạo Vĩ há to miệng nhìn hắn, nói không nên lời.

 

“Tiểu Văn âu yếm của ngươi đều đã nói hết cho ta, ngay cả chuyện màu tóc!”

 

Độc Cô Tĩnh hảo tâm giải đáp nghi vấn trong lòng của Vi Hạo Vĩ, vươn tay kéo hắn vẫn đang ngồi ở trên ghế, dùng sức lôi ra ngoài cửa.

 

” Dám can đảm lừa gạt ta, món nợ này sẽ chờ về sau sẽ chậm rãi tính đi! Ngày mai ngươi nếu không dậy đúng như thời gian quy định, đừng trách ta dùng nước lạnh kiêu ngươi tỉnh.”

 

Ở trong sáng sớm giá lạnh đầu xuân, tư vị bị nước lạnh kiêu tỉnh khẳng định sẽ thực nhiều khổ sở, hơn nữa Độc Cô Tĩnh người này tuyệt đối là nói đến làm được. Cho nên, sáng sớm hắn liền phải ngoan ngoãn rời giường, đến hoa viên phía sau cúng tế người sống. (tức là chửi a Tĩnh ạ, khổ thân e)

※ ※ ※

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s