[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 8.3)

 

Phạm Văn Diệp bị vấn đề hắn hỏi khiến cho mặt đỏ không thôi, đem đầu vùi ở trong gối, hắn đương nhiên cũng có cảm giác, chính là nghĩ đến không thể để cho Độc Cô Diễm chiếm được dễ dàng sẽ bị lấn thêm một thước, hiện tại chính mình cư nhiên lại khẩn cấp khát vọng hắn như thế, thật sự đáng xấu hổ, phải hắn phải trả lời như thế nào mới có thể a?

 

Thấy Phạm Văn Diệp không nói, Độc Cô Diễm cúi người cắn cái lưng bóng loáng của hắn,”Có được không? Tiểu Diệp?” Hắn lại hỏi thêm một lần, nghĩ muốn nhận được khẳng định của Phạm Văn Diệp.

 

Thấy Độc Cô Diễm tôn trọng chính mình như thế, Phạm Văn Diệp trong lòng nóng lên, hắn ngẩng đầu lên, trên mặt nhiễm thượng hồng triều, hơi xoay người, mị nhãn như tơ liếc Độc Cô Diễm, ôm lấy cổ hắn run rẩy thì thầm:” Không…… Không thể quá mức a.”

 

Phạm Văn Diệp nếu đã tỏ vẻ muốn như vậy, kia còn khách khí cái gì đâu? Độc Cô Diễm đương nhiên là cao hứng ngăn chận Phạm Văn Diệp, để cho hắn cảm thụ vô cùng nhiệt tình của chính mình, về phần vấn đề quá hay không quá này, tất nhiên là trước ném qua một bên, dù cho Phạm Văn Diệp có trách phạt, cũng là chuyện sau khi tỉnh lại.

 

Cả người xương cốt tựa như bị nghiền nát ra, Phạm Văn Diệp vừa đau lại vừa tức giận trừng mắt nhìn kẻ đang cầm bát, chuẩn bị uy hắn một cái.

 

” Không có lần sau!” Hắn hung tợn nói, tay cầm chăn thật chặt tránh cho khỏi rơi xuống, đem chính mình bao vây gắt gao, để tránh Độc Cô Diễm lại thú tính đại phát.

 

Rõ ràng vừa mới cảnh cáo hắn không thể quá mức, kết quả gia hỏa này lại giống như ác hổ rình mồi, mặc kệ hắn sống chết ngăn chận, thẳng đến sáng sớm mới buông ra, quả thực chính là không còn gì để nói! Hắn bởi vì hai đêm “Vận động” miệt mài quá độ, mà vừa nhẹ nhàng động liền đau tới muốn chết.

 

” Đừng như vậy, Tiểu Diệp.” Phạm Văn Diệp nghe vậy cả kinh, vội vàng an ủi hắn, nếu không có lần sau, bảo hắn về sau nên sống sót như thế nào nha!

 

” Này thuốc sắc thật sự hảo, ngươi thừa dịp còn nóng liền uống đi!” Hắn làm chuyện này  thực không quen nghĩ muốn đem thuốc thổi cho ngượi bớt.

 

Nhìn Độc Cô Diễm bộ dáng thổi thổi ngốc như vậy, Phạm Văn Diệp lúc này mới nghĩ đến: Hắn chính là đế vương của một nước, bắt hắn làm cái loại việc này còn ra thể thống gì? Mà hắn lại một chút cũng không để ý. Điều này làm cho Phạm Văn Diệp nhất thời hết giận, giương tay đón lấy bát thuốc trong tay Độc Cô Diễm.

 

” Ngươi là Hoàng Thượng, sao lại có thể làm loại việc này.” Hắn nhẹ giọng trách mắng,” Như vậy sẽ tổn hại đến uy nghiêm của ngươi, về sau không thể tái làm, ta sẽ tự mình uống.”

 

Biết Phạm Văn Diệp đã hơi nguôi giận, Độc Cô Diễm nhẹ nhàng thở ra tươi cười,” Tiểu Diệp, ngươi tha thứ ta?”

 

Liếc mắt nhìn Độc Cô Diễm một cái, Phạm Văn Diệp nghiêm trang nói: “Quên đi, về sau đừng nữa như vậy liền được.”

 

” Đương nhiên! Ta về sau sẽ cố gắng tiết chế một chút.” Độc Cô Diễm cười ra mặt, nhưng trong lòng lại bổ thêm một câu: sẽ cố gắng nhưng không nhất thiết phải làm được, cho nên, hắc hắc……

 

Phạm Văn Diệp đương nhiên không có khả năng nhận ra Độc Cô Diễm trong lòng có chủ ý quỷ quái, hắn im lặng uống hết thuốc trong tay, đột nhiên giống như nhớ tới cái gì mở miệng:” Ngươi đi ra lâu như vậy, triều chính làm sao bây giờ?”

 

Hắn thầm mắng chính mình, cư nhiên hiện tại mới nhớ đến vấn đề đó, thật sự là hổ thẹn.

” Yên tâm.” Độc Cô Diễm cười,” Ta đã giao cho Du Bình cùng Tể tướng toàn quyền xử lý, hơn nữa nếu có chuyện quan trọng liền hướng ta hồi báo, ngươi cũng yên tâm rồi đi? Hơn nữa gần đây trong triều cũng không có vấn đề gì trọng đại.”

 

Ở trong một năm này, Độc Cô Diễm sớm đã đem quốc gia sự vụ giải quyết ổn thỏa, căn bản không có chuyện gì.

 

” Nói là như thế.” Phạm Văn Diệp trầm ngâm một chút, lại tiếp tục mở miệng:” Nhưng vẫn là có một số nơi cần ngươi đến cải biến cuộc sống của người dân lương thiện, ta lân này ra ngoài, tuy đa số nhìn thấy cảnh tượng phồn hoa, nhưng ở những nơi xa xôi, có rất nhiều người không được học hành. Một khi có cơ hội, liền có thể thay đổi, bởi vậy……” Hắn nhìn Độc Cô Diễm, thành khẩn yêu cầu:” Hy vọng Hoàng Thượng ngài có thể vì bọn họ khai ân, để cho bọn họ có thể đọc sách học chữ, đừng để nhân tài bị mai một.”

 

Độc Cô Diễm ôn nhu cười, yêu cầu hợp tình hợp lý như vậy lại càng không mất mát cái gì, hắn sao có thể cự tuyệt?” Này đương nhiên, đợi sau khi hồi Trường An, để ngươi đi phụ trách, như thế nào?”

 

Phạm Văn Diệp cao hứng xoay người đáp tạ thánh ân,” Tạ Hoàng Thượng.”

 

Cùng với lời nói, trên tay buông lỏng, khiến chăn mỏng rơi xuống, lộ ra thân mình xinh đẹp cùng hai chân thon dài, thoáng ẩn thoáng hiện như vậy ngược lại càng thêm mê người, nhưng bản thân hắn lại hoàn toàn không có tự giác, điều này làm cho tâm tư Độc Cô Diễm lập tức thoát khỏi chuyện quốc sự.

 

” Kia trẫm cũng có yêu cầu……” Độc Cô Diễm hô hấp thoáng dồn dập, biết rõ hiện tại làm ra chuyện không an phận, Phạm Văn Diệp nhất định sẽ tức giận mất nửa ngày, nhưng là thừa dịp cơ hội này, nhất loạt xông lên hẳn là không quá phận đi?

 

” Cái gì?” Phạm Văn Diệp lập tức cả người cứng đờ, hắn trực giác cho thấy nhất định không phải là chuyện đứng đắn gì.

 

Nhếch miệng cười cười, lời Độc Cô Diễm hỏi ra làm cho Phạm Văn Diệp về sau nhớ tới liền đỏ bừng mặt:” Ngươi về sau có thể đều can gián trẫm như vậy được không?”

 

” Di?” Theo ánh mắt của Độc Cô Diễm, Phạm Văn Diệp lúc này mới phát hiện chính mình không biết từ khi nào lại tạo thành tư thế liêu nhân như thế, hơn nữa chăn mỏng không nghe lừoi lại chỉ che khuất phía trước, mặt sau tất cả xuân quang đều lộ hết ra ngoài!

 

” Đại sắc ma!” Phạm Văn Diệp trả lời bằng cách dùng sức đem gối đầu ném về phía Độc Cô Diễm đang cười thật sự hạ lưu, lấy hết khí lực hét lớn một tiếng, đuổi hắn ra khỏi tẩm thất, ngược lại liền quên đây chính là phòng của Độc Cô Diễm.

 

Ngoài cửa, Tiểu Đức Tử đang muốn đến thu bát, nhìn thấy Độc Cô Diễm bị đuổi đi ra ngoài, nghi hoặc hỏi han:” Hoàng Thượng, ngài không bồi Phạm đại nhân, là muốn đi tản bộ sao?” Đương nhiên, hắn lại nhận được một cái trừng mắt sắc bén.

 

Tiểu Đức Tử thực thích cùng Vi Hạo Vĩ đấu miệng, nhưng lại đấu không thắng hắn, thật sự là tức chết hắn, mà Vi Hạo Vĩ cũng thích khi dễ vẻ mặt xuẩn ngốc của Tiểu Đức Tử, bởi vì hắn khó có được cơ hội đấu thắng người khác. Chính là, một vật khắc một vật, núi cao còn có núi cao hơn, Độc Cô Diễm vừa ra mặt, Vi Hạo Vĩ liền không nói nổi thành lời, khiến cho Tiểu Đức Tử mỗi lần đều nhịn không được phải hô to Hoàng Thượng anh minh! Phạm Văn Diệp cũng chỉ có thể ở một bên lắc đầu giở khóc giở cười, tuy không có sơn thủy, nhưng dọc theo đường đi nói cười náo nhiệt vậy cũng thật thú vị.

 

” Uy! Lùn.” Vi Hạo Vĩ dùng tay huých Tiểu Đức Tử, thấy hắn không để ý tới, lại kêu một lần.

 

” Không cần gọi ta như vậy!” Tiểu Đức Tử nhịn không được trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

 

” Ta lại chưa nói là gọi ngươi, ngươi chính mình tự thừa nhận ta cũng không có biện pháp.” Vi Hạo Vĩ gian trá cười.

 

” Kia ngươi cần chi đẩy tay ta!”

 

“Xe ngựa đi xóc nảy, ta cũng không cố ý đụng ngươi a.”

 

” Ngươi!” Tiểu Đức Tử biết chính mình lại bị sái, hắn oán hận trừng Vi Hạo Vĩ, rất muốn xin Hoàng Thượng giúp hắn lấy về công đạo, nhưng bọn hắn đang ở bên trong xe nùng tình mật ý, chính mình nếu xông vào, khẳng định lại bị ném ra.

 

” Ngươi chờ.” Hắn lại liếc mắt nhìn Vi Hạo Vĩ một cái,” Ta nói cho ngươi, trong thành Trường An, trừ bỏ ta ra, mỗi người so với ngươi đều thông minh hơn gấp mấy ngàn mấy vạn lần, ngươi đến nơi đó, khẳng định sẽ không có chỗ nào để đi!”

 

“ Thật sao?” Vi Hạo Vĩ một bộ biểu tình ” Ngươi lừa ai”,” Ta thực chờ mong các ngươi mấy người cổ đại này có gì hay, cái tên Độc Cô Diễm kia bởi vì là hoàng đế, ta mới không chọc vào hắn, bằng không…… Hừ hừ! Ngươi dám gọi thẳng tục danh của Hoàng Thượng!” Tiểu Đức Tử thở mạnh một hơi, cao giọng kêu lên:” Ta phải bẩm báo Hoàng Thượng, để cho hắn đem ngươi đi chém!”

 

” Tên đặt ra đương nhiên là để cho người ta kêu, bằng không là cho chó sủa a?” Vi Hạo Vĩ không kiên nhẫn nhìn nhìn Tiểu Đức Tử, thực không thể hiểu người cổ đại, tính tình cứng nhắc, chú ý đông câu nệ tây, nhàm chán!

 

” Ngươi đừng tưởng rằng có Phạm đại nhân che chở, ngươi liền hiếu thắng như vậy, đến lúc đó ngươi liền thảm, Phạm đại nhân chính là thực chính công vô tư.”

 

” Ai! Tiểu Văn……” Vi Hạo Vĩ thở dài, tuy chính mình bị thất tình rất nhiều lần, sớm đã quen loại cảm giác này, nhưng vẫn là phải mất một ít thời gian mới có thể khôi phục, hơn nữa thấy Hoàng Thượng cùng Phạm Văn Diệp hai người thân mật như thế, càng làm cho hắn đau lòng khó chịu,” Ô oa oa……” Hắn nhịn không được cầm lấy ống tay áo của Tiểu Đức Tử, ào ào khóc lớn lên.

 

Phát hiện một câu của chính mình lại gợi lên chuyện thương tâm của Vi Hạo Vĩ, Tiểu Đức Tử cũng thấy không đành lòng, liền vỗ đầu Vi Hạo Vĩ hảo tâm an ủi nói:” Yên tâm, trên đời này thiếu gì hoa cỏ, trong thành Trường An, các thức các dạng mỹ nam tử đều có, giống như Tĩnh Vương gia của chúng ta, chính là có một không hai, mọi người đều công nhận là tuấn mỹ, tuyệt không kém Phạm đại nhân a!”

 

” Đó là ai a?” Dùng tay áoTiểu Đức Tử lau lau, Vi Hạo Vĩ hồng hốc mắt hỏi.

Thấy quần áo chính mình lại bị đem đi lau chùi, Tiểu Đức Tử trừng mắt nhìn Vi Hạo Vĩ, đem ống tay áo đoạt trở về,” Hắn là Tam đệ của Hoàng Thượng.”

 

” Hừ! Đệ đệ của tên kia, vừa nghĩ cũng biết cũng sẽ không dễ nhìn đi!” Vi Hạo Vĩ hừ lạnh một tiếng, hắn mới không thích người có loại hình này, hắn thích chính là loại hình ôn nhu, xinh đẹp giống như Phạm Văn Diệp.

 

” Xin ngươi! Cho tới bây giờ cũng không có ai phê bình quá diện mạo của Hoàng Thượng a! Hắn chính là tình nhân trong mộng của nhóm tiểu thư, hàng năm có một đống người xếp hàng muốn tiến hậu cung đâu!” Tiểu Đức Tử không dám tin nhìn lại Vi Hạo Vĩ, ánh mắt của hắn có vấn đề a?” Ta thích chính là đại mỹ nhân, có sao không?” Vi Hạo Vĩ tức giận nói, nghĩ muốn giúp hắn làm mai mối? Cũng phải xem đại gia hắn thích hay không thích đã.

 

” Tóm lại, Tĩnh Vương gia thật sự là mỹ nam tử, hắn cùng Hoàng Thượng là cùng cha khác mẹ, ngươi không tin thì thôi! Xứng đáng ngươi cả đời cũng tìm không thấy người mình thích.” Tiểu Đức Tử bởi vì không được cổ vũ, liền ngậm lại miệng không hề đôi co với Vi Hạo Vĩ, người như thế, không nghĩ đến nữa!

 

Vi Hạo Vĩ đối Tiểu Đức Tử làm cái mặt quỷ, cũng quay đầu qua một bên không nói.

 

” Làm sao vậy?” Độc Cô Diễm ở bên trong xe nhìn Phạm Văn Diệp vẫn trầm mặc không nói, giống như có tâm sự.

 

” Ân……” Phạm Văn Diệp ngẩng đầu nhìn về phía Độc Cô Diễm,” Ta suy nghĩ, hồi hoàng cung sau nên làm sao bây giờ?”

 

Phía trước ở trong hành cung, không hỏi thế sự, cơ hồ làm cho người ta quên mất sự thật, chính là càng ngày càng gần thành Trường An, hắn liền cảm thấy càng ngày càng ẩn ẩn bất an. Người ngoài không có khả năng thừa nhận quan hệ như vậy, bọn hắn hai người tuy yêu nhau, nhưng Độc Cô Diễm là hoàng đế a, nếu để cho người ta biết Hoàng Thượng yêu một cái nam nhân, nên như thế nào cho phải? Hiện tại hắn ngược lại lại không thèm để ý vấn đề danh dự của chính mình, bởi vì phụ mẫu đều đã qua đời, hắn căn bản không vướng bận chuyện gì, chính là Hoàng Thượng cũng không giống vậy.

 

Đại khái hiểu được băn khoăn trong lòng Phạm Văn Diệp, Độc Cô Diễm lộ ra một mạt tươi cười muốn hắn an tâm,” Yên tâm, ta đều nghĩ tốt lắm.” Hắn kéo Phạm Văn Diệp lại dựa vào chính mình,” sau khi trở về, ta sẽ lập Vương quý phi làm hoàng hậu, dù sao quốc không thể vô mẫu, mà nàng cũng có thể đảm đương trọng trách như vậy.”

 

” Ân.” Phạm Văn Diệp hơi gật đầu, Vương quý phi hiền thục ôn nhu, lại sinh hạ thái tử, lập hoàng hậu là theo lý thường đương nhiên, mà chính mình dù sao cũng là nam nhân, cần danh phận làm cái gì đâu? Chỉ là……

 

Cảm thấy thân mình trong ngực thoáng cứng đờ, Độc Cô Diễm ôm hắn lại càng chặt,” Yên tâm, ta lập nàng làm hoàng hậu, là bởi vì thái tử không thể không có mẫu thân dạy bảo cùng chiếu cố, cũng không phải là bởi vì ta……” Hắn lời còn chưa nói xong, liền bị Phạm Văn Diệp ôn nhu che lại môi hắn, ngăn lại vế sau chưa thành.

 

” Ta biết ngươi yêu ta, thế này là đủ rồi, ta không thích đi làm mấy hành vi giống như đố phụ này, cho dù ngày sau ngươi không hề yêu ta nữa, ta vẫn sẽ thích ngươi.” Phạm Văn Diệp kiên định nhìn ngắm hắn, trong mắt tràn đầy tình cảm.

 

” Tiểu Diệp……” Nghe được Phạm Văn Diệp bày tỏ ra tình yêu chân ái, Độc Cô Diễm cảm động không thôi ôm hắn,” Ta như thế nào lại không thương ngươi? Hiện tại yêu, về sau tự nhiên lại càng thêm yêu ngươi. Ta tin tưởng ngươi.” Phạm Văn Diệp ngọt ngào cười, trong mắt là kiên định sáng rọi.

 

“Sau khi trở về, ngươi vẫn là khôi phục chức quan thượng thư, giúp ta xử lý triều chính, tin tưởng sắp tới, quốc gia sẽ càng thêm yên ổn.”

 

” Ta tự nhiên sẽ hết sức…… Chính là mấy ngày này nên giải thích như thế nào đây?” Phạm Văn Diệp nhíu mày.” Tất nhiên là nói Phạm đại nhân bởi vì thấy quốc gia phú cường, công thành danh toại, liền từ quan về ở ẩn. Mà Hoàng Thượng nói không chừng vì thực đau khi mất đi một vị hảo thần tử liền tự thân không quản mưa gió đi tìm, rốt cục cũng đem ngươi mời trở về a!”

 

” Ngươi nói thực hay a.” Phạm Văn Diệp cười khúc khích,” Ngươi cho dù có tư cách trở thành Lưu (Bị) Huyền Đức, ta cũng không dám nói chính mình là Gia Cát Khổng Minh đâu!”

 

” Không nói như vậy, sao có thể phù hợp với ảo tưởng trong lòng của dân chúng.” Độc Cô Diễm hướng Phạm Văn Diệp kể lại mấy chuyện sau khi hắn rời kinh thành, ở trong dân gian có rất nhiều lời đồn đãi, Phạm Văn Diệp nghe thấy liền nhịn không được ha ha cười to. Hắn không nghĩ tới chính mình vừa ra đi, lại thành đề tài tán gẫu nhàn dỗi của nhóm dân chúng trà dư tửu hậu.

 

” Đúng rồi.” Độc Cô Diễm đợi Phạm Văn Diệp cười đủ xong, lại tiếp tục hỏi vấn đề mà chính mình thực để ý:” Ngươi nghĩ xem tên Vi Hạo Vĩ kia làm sao bây giờ?”

 

” Đương nhiên là……” Phạm Văn Diệp còn chưa nói xong, đã bị Độc Cô Diễm đánh gảy.

 

” Ta không cho phép hắn ở lại trong phủ đệ của ngươi.” Hắn bá đạo  nói,” Nếu hắn ở lại thượng thư phủ của ngươi, như vậy ngươi liền phải mỗi đêm đến “can gián” ta mới được.”

 

” Cái gì……” Nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, Phạm Văn Diệp xấu hổ quát,”Cũng không thể để hắn lưu lạc đầu đường đi! Ngươi chính mình cũng đã đáp ứng để hắn cùng trở lại kinh thành, sao giờ lại mặc kệ hắn một mình lưu lạc!”

 

Thấy hắn nói thực tức giận, Độc Cô Diễm vội thu lại thanh âm,” Ta là sợ để cho hắn ở lại phủ đệ của ngươi, ngươi ban đêm sẽ bị tập kích nha!”

 

“Sẽ không.” Phạm Văn Diệp ửng đỏ nghiêm mặt nói:” Hắn đối ta đã là loại tình cảm huynh đệ thuần túy, ngươi không cần lo lắng. Huống hồ ta cũng sẽ không đê cho hắn…… thành công.” Hắn ngừng một chút, nghĩ đến chính mình lại không phải nữ nhân, khí lực tuy không thật sự lớn, nhưng sức tự bảo vệ vẫn phải có, Độc Cô Diễm khẩn trương như vậy làm cái gì!

 

” Đưa hắn cho Tam đệ chiếu cố đi!” Độc Cô Diễm đột nhiên phun ra một câu như vậy, làm cho Phạm Văn Diệp sửng sốt một chút, hắn nói Tam đệ chính là Tĩnh Vương gia a? Chính là đem người an trí ở trong phủ của hắn, hắn sẽ không cự tuyệt sao?

 

” Vì cái gì?” Phạm Văn Diệp khó hiểu hỏi han.

” A a……” Độc Cô Diễm cười khẽ ra tiếng,” Tam đệ hoan hỷ nhất là cái gì, ngươi biết không?”

 

Phạm Văn Diệp hơi lắc đầu, hắn chỉ biết kinh thành thịnh truyền hắn bộ dạng xinh đẹp thiên tiên, là mỹ nam tử, còn lại liền không.

 

” Tam đệ hắn thực thích nghiên cứu mấy vấn đề ngạc nhiên cổ quái, việc khó khăn chính là việc hắn thích. Vi Hạo Vĩ không phải nói hắn là đến từ tương lai sao? Chẳng lẽ hắn chưa từng nghĩ tới phải đi về?”

 

” Tự nhiên là nghĩ muốn, nhưng là hắn cũng không biết nên làm như thế nào, mới có thể thuận lợi trở về đúng thời đại của hắn.”

 

” Cho nên, đem chuyện này, là vấn đề cực kỳ khó khăn cho Tam đệ giải quyết đi! Hắn tuy không thực sự thích cùng người khác giao hảo, nhưng là thấy vấn đề thú vị như vậy nhất định sẽ không chịu buông tha, tự nhiên sẽ cho phép Vi Hạo Vĩ ở lại trong phủ của hắn. Như vậy gần nhất, coi như đã giải quyết được vấn đề tìm chốn dung thân cho Vi Hạo Vĩ, lại có thể cho hắn cơ hội qua lại thời đại của chính mình, không phải tiện cả hai đường sao?”

” Ân……” Phạm Văn Diệp nghĩ nghĩ, nếu đê cho Vi Hạo Vĩ ở lại Thượng thư phủ, hắn cũng không thể trợ giúp được gì, phương thức Độc Cô Diễm đề ra tựa hồ đúng là vẹn cả đôi đường.” Ta phải hỏi lại Hạo Vĩ……”

 

” Đó là tất nhiên.” Độc Cô Diễm cười cười, cho dù Vi Hạo Vĩ không muốn, hắn cũng sẽ làm cho hắn nguyện ý!

 

” Ta không cần! Ta cùng với Tiểu Văn cùng một chỗ!” Vi Hạo Vĩ quả nhiên lớn tiếng phản bác.

 

Hay nói giỡn, đến ở trong kia cái phủ Vương gia gì kia, không phải là trúng kế sách nhân gian trá của tên Độc Cô Diễm này sao? Hắn nhất định phải đến ở cùng Phạm Văn Diệp, thừa cơ đêm tối tập kích!

 

” Muốn hay không muốn, đợi gặp qua hắn rồi nói sau cũng không muộn.” Độc Cô Diễm ám muội cười, giờ phút này bọn hắn đang ở bên ngoài Tĩnh vương phủ.

 

” Ngươi đừng tưởng rằng ngươi là Hoàng Thượng, ta liền thế nào cũng phải nghe lời ngươi nói, ta nói cho ngươi……” Vi Hạo Vĩ không ngừng náo loạn la hét, chính là vừa nhìn thấy Tĩnh Vương gia trong truyền thuyết xong, hắn liền trương miệng rộng không nói nổi thành lời.

 

” Vi Hạo Vĩ, ngươi hãy nghe cho kỹ, ta khó được nguyện ý hỏi ý kiến của ngươi, ngươi cẩn thận nghĩ cho kĩ……” Độc Cô Diễm cúi người ở bên tai Vi Hạo Vĩ nhỏ giọng nói:” Tam đệ ta chính là được công nhận như đại mỹ nhân, mà cho dù ngươi đến Thượng Thư phủ, ta cũng sẽ mỗi ngày triệu Phạm Văn Diệp vào trong cung, cho nên kế hoạch ban đêm tập kích của ngươi là tuyệt đối vô vọng, còn không bằng thừa dịp sớm di chuyển mục tiêu.

 

Tam đệ ta lớn lên cực kỳ thông minh, thích nghiên cứu sự vật, vấn đề khó khăn rơi vào tay hắn liền nhanh chóng có lời giải, dù sao bằng vào cái đầu ngu ngốc này của ngươi, khẳng định cho dù nghĩ cả đời cũng không ra cách trở về thời đại của ngươi, còn không bằng để cho hắn giúp ngươi suy nghĩ.

 

Như vậy, ngươi muốn hay không, phải nói nhanh lên, còn không thì ta liền thừa dịp thời điểm Phạm Văn Diệp không chú ý đem ngươi đi chém, nơi này là kinh thành, nơi nơi đều là thị vệ, ngươi trốn không thoát đâu!”

Vi Hạo Vĩ trừng mắt nhìn vẻ mặt còn thật sự nghiêm túc của Độc Cô Diễm, lại nhìn nhìn Độc Cô Tĩnh trước mắt, hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt, huống hồ Phạm Văn Diệp cũng nói đại khái chỉ có Độc Cô Tĩnh mới có thể giúp hắn, ai, quên đi!

 

” Được rồi.” Vi Hạo Vĩ không có lựa chọn nào khác đành đáp ứng, ngay cả Phạm Văn Diệp cũng đều lắp bắp kinh hãi, không biết Độc Cô Diễm có thể nói thuyết phục hắn như thế nào, thế nhưng lại làm cho Vi Hạo Vĩ dọc theo đường đi không ngừng phản kháng gật đầu.

 

” Kia…… Hạo Vĩ, ngươi phải hảo hảo chiếu cố chính mình.” Phạm Văn Diệp vỗ vỗ vai Vi Hạo Vĩ,” Ngươi có thể thường xuyên đến phủ đệ của ta, ta nhất định sẽ nhiệt tình chiêu đãi ngươi.”

 

” Nếu tên kia khi dễ ngươi, ngươi nhất định phải nói cho ta, ta sẽ thay ngươi đòi lại công đạo!” Vi Hạo Vĩ trừng mắt nhìn Độc Cô Diễm đang đứng ở bên cạnh một cái.

 

Phạm Văn Diệp sau khi rời đi, Vi Hạo Vĩ trừng mắt nhìn lại vương phủ của Độc Cô Tĩnh ở trước mặt, nghĩ đến tiền đồ mờ mịt khó đoán trước của mình, thật là vận mệnh trêu ngươi. Nhìn Phạm Văn Diệp cùng Độc Cô Diễm thân thân thiết thiết rời đi rồi, có lẽ……

 

Thật sự là nên nghe theo đề nghị của Tiểu Đức Tử cùng Độc Cô Diễm, nên thuận theo thời thế mới đúng……

 

============Hoàn==============

 

editor: xong rồi a, hết rồi a, ta đạp cửa, ta đạp ghế, phi lễ hết tiểu mĩ nhân trong nhà này, oa ha ha ha…

Người qua đường, ta đã đặt chỗ trong nhà thương điên, thỉnh mọi người không cần quan tâm a

Advertisements

7 thoughts on “[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 8.3)

  1. hô hô, cái gì mà nhà thương điên 😀
    ai ại nỡ dìm bạn ở trỏng :))
    ta mà nói thế này là thể nào cũng bị ném dép cho mà coi :d
    “Bạn ơi, hoàn rồi thì ngồi chơi vài hôm ăn mừng đi, đừng vội, đừng vội” =))

  2. hê hê, nhà ta ở gần bệnh viện thần kinh á, không vào được nhà thương điên chỗ nàng thì vào chỗ ta cũng được
    yên tâm, ta discount cho 😀
    có quan hệ nó khác hắn mà =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s