[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 6.1)

Đệ lục chương

 

Sinh sống ở một nơi giống như tiên cảnh như vậy, Phạm Văn Diệp mỗi ngày sau khi dạy học cho nhóm tiểu hài tử, sẽ một mình đi đến bên hồ ngồi ngốc hơn nửa ngày, có đôi khi còn thản nhiên ngủ trên bãi cỏ, nhất định phải chờ tới khi Vi Hạo Vĩ chạy ra tìm hắn trở về ăn cơm, mới có thể rời đi.

 

Hắn thực thích nhìn quang cảnh xinh đẹp chung quanh hồ, ở trong này hắn có thể lắng đọng lại rất nhiều suy nghĩ. Thời gian theo gió nhẹ thong thả lướt qua, mùa đông ở nơi này cũng không tính là rét lạnh, cùng mùa đông đầy tuyết bay ở Trường An thực không giống, khí trời chỉ là hơi thấp mà thôi. Cho nên ngày hôm đó, hắn vẫn như cũ tựa vào một thân cây ngắm cảnh.

 

Có thể là do địa phương này quá mức yên tĩnh, cho nên mới làm cho người ta dù có nghe thấy một ít thanh âm cũng không muốn mở mắt. Cho nên Phạm Văn Diệp dù chỉ mới mơ màng, cũng không phát hiện có người tới gần.

 

Người tới hơi cúi xuống, tinh tế chăm chú nhìn hắn một hồi lâu, sau đó giúp hắn gạt qua mấy sợi tóc lòa xòa trên má, nhẹ nhàng dùng sức xoa mặt hắn. Hắn thấy động tác này cũng không có đánh thức Phạm Văn Diệp, bên môi nổi lên một mạt ý cười ôn nhu, sau đó, đặt một nụ hôn lên môi hắn.

 

Độc Cô Diễm mềm nhẹ khiêu khích Phạm Văn Diệp hé môi, cảm giác hơn một năm trước đã quay trở về chỗ cũ, tất cả tư niệm, khát vọng, đều giải tỏa hết ở trong môi hôn này.

 

” Ngô……” Phạm Văn Diệp bị hành động này làm tỉnh giấc, ở trong này hôn hắn chỉ có Vi Hạo Vĩ, nhưng hắn cũng chưa từng phóng tứ quá như vậy a!

 

” Hạo Vĩ! Ngươi làm cái gì……” Đẩy người đang đặt ở trên người mình ra, Phạm Văn Diệp theo bản năng trách cứ Vi Hạo Vĩ vô lễ, nhưng nháy mắt sau đó lại lăng ngốc không phát ra được bất kì thanh âm nào.

 

Ở trước mắt hắn chính là Độc Cô Diễm! Điều nầy sao có thể? Phạm Văn Diệp trừng mắt nhìn, không dám tin tưởng những gì đang xảy ra. Lâu không thấy, hắn khí phách vẫn như trước, phong thái lại có thêm nhiều phân thành thục, hơn nữa càng thêm anh tuấn, nhưng là giờ phút này, đôi mắt lại hiện ra vài phần lãnh khốc!

 

” Ai là Hạo Vĩ?” Ngàn dặm vội vã chạy tới nơi này, cư nhiên sau khi hôn hắn, lại nghe thấy tên của một nam nhân khác, việc này bảo hắn nên nhẫn nhịn như thế nào!

 

Phạm Văn Diệp lại vẫn giống ngốc nhìn chằm chằm Độc Cô Diễm, hắn bắt đầu hoài nghi chính mình còn phải còn đang ở trong mộng hay không, Độc Cô Diễm sao lại biết hắn ở trong này? Biết chuyện này chỉ có Du Bình thôi a! Nhưng hắn cũng tuyệt không có khả năng nói cho Độc Cô Diễm.

 

” Ngươi như thế nào lại……” Thật vất vả, Phạm Văn Diệp mới có thể nói lên lời.

 

Độc Cô Diễm hẳn là đã sớm quên hắn đi a! Hắn có cần phải tuyệt đường sống của người khác như vậy không? Hắn không phải đã ly khai khỏi kinh thành rồi sao? Như thế nào lại bám riết không tha chạy đến lùng bắt hắn đâu? Lại còn đích thân đi bắt!

 

“Đến tìm ngươi.” Độc Cô Diễm giản lược trả lời một tiếng, sau đó gắt gao ôm lấy Phạm Văn Diệp, làm cho hắn thiếu chút nữa không thở được, “Ta rất nhớ ngươi!”

 

” Cái gì?” Phạm Văn Diệp lại ngốc lăng phát ra một tiếng nghi vấn, Độc Cô Diễm đang nói cái gì? Vì cái gì lại nghĩ nhớ hắn?

 

Độc Cô Diễm ôm hắn vào lòng thật chặt để cho hắn biết mình chưa từng có một ngày quên đi quá khứ, lúc này đây, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay nữa, cho dù Phạm Văn Diệp có yêu thượng người khác, hắn cũng sẽ không từ bất kì thủ đoạn nào đem hắn đoạt về.

 

Phạm Văn Diệp căn bản không có bất kì lựa chọn nào, chỉ có thể mang Độc Cô Diễm đi về chỗ hắn ở, suy nghĩ của hắn chưa bao giờ hỗn loạn như vậy, hắn phải hảo hảo thanh tỉnh một chút.

 

” Ngươi như thế nào biết ta ở trong này?” Khép cửa lại, Phạm Văn Diệp hỏi ra nghi vấn lớn nhất trong lòng.

 

” A.” Độc Cô Diễm gian trá cười ra tiếng, Du Bình a Du Bình, hiện tại nên đến tính hết nợ nần!” Du Bình nói cho ta biết.”

 

” Cái gì?” Phạm Văn Diệp trừng mắt thật lớn, thất thanh hô to:” Du đại ca? Như thế nào có thể?”

 

Mình tín nhiệm hắn như vậy, hắn như thế nào lại……

 

” Bởi vì là ta này Hoàng Thượng ra lệnh, hắn không thể không theo!” Độc Cô Diễm lớn tiếng tuyên bố,” mệnh lệnh của ta là lớn nhất!”

 

Độc Cô Diễm tiếp tục nói xấu Du Bình, đây là ở việc thứ hai khiến hắn khoái hoạt sau chuyện gặp lại Phạm Văn Diệp,” Căn bản không cần dùng hình, hắn liền tự động khai ra toàn bộ, hừ.”

 

” Ngươi bậy bạ!” Du Bình rõ ràng đã nói lúc này hắn cứ yên tâm sinh sống, hắn tuyệt đối sẽ không để lộ ra một chút tin tức nào, hơn nữa, Du đại ca cũng không có khả năng yếu đuối như thế.” Ngươi đã làm gì hắn?”

 

” Ta nếu làm gì hắn, ngươi còn có thể tự do tự tại cùng hắn thư từ lui tới sao?”

 

Cái gì! Lại dám đem hắn trở thành bạo quân chuyên dụng tư hình, hắn chính là vì Phạm Văn Diệp thay đổi rất nhiều đâu!

 

” Ngươi……” Phạm Văn Diệp không tin trừng mắt, nhưng là một năm này đích xác đều là Du Bình tự mình viết thư cho hắn, trong thư cũng không thấy có điểm gì dị thường. Xem ra lời nói của hẳn là có thể tạm tin tưởng.

 

Độc Cô Diễm căn bản không để ý tới ánh mắt hoài nghi của hắn, hiện tại hắn chỉ thầm nghĩ hảo hảo muốn Phạm Văn Diệp. Độc Cô Diễm tiến lên phía trước, bất ngờ giữ lấy mặt Phạm Văn Diệp,”Để cho ta hảo hảo nhìn ngươi……”

 

Phạm Văn Diệp mặt bị cố định, căn bản không thể chuyển động, chỉ có thể bị bắt trực tiếp nhìn thẳng vào Độc Cô Diễm.

 

Độc Cô Diễm ánh mắt như có lửa, nhìn chằm chằm Phạm Văn Diệp, lông mày của hắn, mắt của hắn, môi của hắn, còn có hai má hồng hào hơn lúc trước, này không phải ở trong mộng, mà là tồn tại chân thật, này hết thảy thật sự khiến hắn phát cuồng!

 

Bị Độc Cô Diễm nhìn bằng ánh mắt đó, Phạm Văn Diệp cư nhiên không thể khống chế mà run lên, hai gò má nhất thời nóng lên, thân mình cũng dần dần có phản ứng. Ánh mắt kia khiến hắn nhớ lại rất nhiều kí ức đã sớm quên đi, đều ở trong thời khắc này ào ạt ùa về.

 

“Thả…… Buông ra ta……” Cảm nhận được khát vọng trắng trợn của Độc Cô Diễm, thanh âm của Phạm Văn Diệp cũng trở nên khàn khàn, hắn giơ tay nghĩ muốn gạt tay Độc Cô Diễm ra.

 

” Ta tuyệt không buông tay! Bởi vì ngươi là của ta…… Vĩnh viễn……” Độc Cô Diễm lại một lần nữa tuyên bố tất cả quyền lợi của mình, nhưng đã không còn bá đạo như trước nữa, mà lại giống như thề hứa ôn nhu.

 

Lập tức, Độc Cô Diễm cuồng nhiệt hôn lên môi Phạm Văn Diệp, đầu lưỡi mạnh mẽ thâm nhập vào trong khoang miệng ấm áp mềm mại của hắn, nhấm nhám hương vị khao khát đã lâu. Độc Cô Diễm mê luyến khinh duyện qua đầu lưỡi của Phạm Văn Diệp, ôn nhu đảo qua răng lợi, tinh tế liếm hôn, truyền lại từng đợt từng đợt nhiệt ý cùng tưởng niệm.

 

Phạm Văn Diệp chỉ bỗng nhiên cảm thấy trời đất xoay chuyển, Độc Cô Diễm môi hôn ôn nhu như nước, khiến hắn chỉ có thể vô lực đón nhận hết thảy, thân mình hư nhuyễn tựa vào trên người hắn, giống như muốn hòa tan làm một, hoàn toàn quên đi lý trí.

 

Nhưng mà chỉ là một cái hôn, đã khiến cho dục niệm ẩn nhẫn lâu nay của Độc Cô Diễm vỡ trào, hắn chờ không kịp, bỗng nhiên ôm lấy Phạm Văn Diệp.

 

Mà đột nhiên cảm thấy hư không rời khỏi mặt đất, dọa Phạm Văn Diệp kinh ngạc tới hốt hoảng ôm lấy cổ Độc Cô Diễm, để tránh rơi xuống.

 

” Làm cái gì?” thấy Độc Cô Diễm đang hướng phòng trong đi đến, kia đại biểu là……

 

Phạm Văn Diệp dùng sức giãy dụa, hắn mới không cần bị Độc Cô Diễm làm lại chuyện đó với hắn, tuyệt không!

 

” Ngươi mà còn lộn xộn, đừng trách sao lại rơi xuống.”

 

Độc Cô Diễm cố ý thả lỏng tay, nháy mắt thân mình Phạm Văn Diệp bị nghiêng xuống một chút, hắn nghĩ đến chính mình sắp bị ngã xuống mặt đất, sợ tới mức kêu lên một tiếng, lại chặt chẽ ôm lấy Độc Cô Diễm không dám buông.

 

Độc Cô Diễm bị phản ứng đáng yêu này của hắn chọc cho cười, cúi đầu lại là một trận nhiệt hôn.

 

” Ngô ân……” Phạm Văn Diệp vì sợ hãi sẽ rơi xuống mà không dám giãy dụa, chỉ có thể ôm chặt cổ Độc Cô Diễm, thừa nhận môi hôn của hắn, xem ra ngược lại giống như hắn là đang a dua cầu hoan, vừa nghĩ vậy lại càng khiến hắn thêm đỏ bừng mặt.

 

Độc Cô Diễm đưa hắn phóng đến trên giường, một mặt cùng hắn cuồng nhiệt ôm hôn, một mặt rất nhanh thoát điệu quần áo của Phạm Văn Diệp cùng chính mình. Khi Phạm Văn Diệp phục hồi lại tinh thần, toàn thân đã sớm trần trụi.

 

” Nha a……” Phát hiện chính mình lại ở trong bất tri bất giác bị cởi sạch toàn thân, Phạm Văn Diệp theo bản năng nghĩ muốn kẹp chặt hai chân, lại bị Độc Cô Diễm phát hiện, sớm len vào quỳ gối giữa hai chân hắn.

 

” Không chuẩn ngươi lại làm loại việc này với ta, tuyệt không!” Phạm Văn Diệp giận mắng, tuy nchính mình bởi vì bị hắn một cái hôn liền mất đi tâm trí, nhưng là trong lòng đã sớm có chủ ý, không thể cùng hắn dây dưa thêm nữa, cho nên hắn vẫn làm ra vẻ thực kiên quyết cự tuyệt, nhưngthanh âm lại bởi vì Độc Cô Diễm yêu thương mà run rẩy yếu đuối.

 

Độc Cô Diễm căn bản không để ý tới kháng cự của hắn, vẫn tập trung hôn liếm từ cổ xuống xương quai xanh, rồi đến ngực, Độc Cô Diễm hàm trụ lấy một nụ hoa, tà tứ liếm lộng, làm cho Phạm Văn Diệp khó nhịn không khỏi thở gấp.

 

” Không cần như vậy!” Phạm Văn Diệp bắt lấy mái tóc đen của Độc Cô Diễm đang tùy ý phi tán ở trước ngực hắn, rất muốn đẩy hắn ra, chính là toàn thân mọi chỗ mẫn cảm đều bị hắn tà nịnh yêu thương vỗ về, bản thân chỉ có thể vô lực rên rỉ, chống đẩy ngược lại trở thành dục cự còn nghênh.

 

Trong ngực giống như dâng lên một cỗ khoái cảm mà nhẹ nhàng run rẩy, Độc Cô Diễm mỗi một va chạm đều khiến hắn khao khát khó nhịn, dục vọng sớm như ngựa hoang thoát cương chờ sức phát động.

 

Một năm, thời gian một năm dai dẳng như vậy, bảo hắn như thế nào nhịn xuống được? (đè nhiệt tình vào đê anh, dạo này đang thiếu H)

 

Độc Cô Diễm dưới tay mò đến dưới thân Phạm Văn Diệp, xoa bóp tình dục sớm đã bị kích thích mà trở nên cực nóng.

 

” A!” Phạm Văn Diệp kinh hoảng ngồi dậy,” Đừng như vậy!” Hắn không nghĩ làm!

 

Việc này sớm nên dừng lại từ một năm trước khi hắn rời khỏi Trường An, hắn không nghĩ lại một lần nữa khơi lại, nhưng hỏa nhiệt ở hắn trên người lại đang nhắc nhở hắn, tình cảnh lại bị Độc Cô Diễm ôm này, là chuyện đáng xấu hổ lại kích tình như thế nào.

 

Ngay khi Độc Cô Diễm nghĩ muốn tiếp tục, ngoài cửa lại truyền đến một trận kêu gọi.

 

” Tiểu Văn, ngươi ở nhà không?” Vi Hạo Vĩ đập cửa, miệng kêu gọi chính là nick name hắn đặt giúp Phạm Văn Diệp.

 

” Hạo Vĩ ở ngoài cửa, ta muốn đi mở cửa……” Phạm Văn Diệp như gặp được cứu tinh nghĩ muốn giãy dụa xuống giường, lại bị Độc Cô Diễm lấy thân giữ lại, ngăn cản hành động của hắn.

 

” Ngươi mau thả ta ra! Bị nhìn thấy sẽ không tốt đâu.” Phạm Văn Diệp không nhớ nổi chính mình rốt cuộc có khóa cửa lại hay không, nếu Vi Hạo Vĩ đẩy cửa ra nhìn thấy quang cảnh này, bảo chính mình về sau như thế nào có mặt mũi gặp người khác?

 

” Ta không để ý.” Độc Cô Diễm tựa đầu ở trên cổ Phạm Văn Diệp, phóng tứ khẳng cắn lên da thịt bóng loáng. “Hừ! Tiểu Văn? Kêu thân thiết như vậy!” Ghen tị khiến Độc Cô Diễm tăng thêm lực đạo, ở trên cổ Phạm Văn Diệp lưu lại một cái ấn ký.

 

” Uy!” Phạm Văn Diệp giơ tay muốn đẩy Độc Cô Diễm, hơi thở nóng rực kia khiến thân thể hắn càng thêm ngứa ngáy, càng khiến cho hắn tâm hoảng ý loạn. “Ngươi còn không nhanh lên đi!” bàn tay đẩy Độc Cô Diễm càng thêm dùng sức.

 

Hành động này làm cho Độc Cô Diễm cảm thấy một trận khó chịu, cái gì thôi! Chính mình từ Trường An xa xôi tới tìm hắn, biết hắn có thể có tân hoan, còn không có cùng hắn lý luận, mà hắn lại bởi vì cái tên kêu “Hạo Vĩ” bảo hắn phải đi? Thử hỏi, hắn đường đường là vua của một nước mặt mũi biết để đi chỗ nào?

 

Độc Cô Diễm bất mãn đè hẳn lên người Phạm Văn Diệp, đặt hắn ở trên giường không cho nhúc nhích. Lập tức, hắn lại đem môi dán lên, hôn liếm cuồng dã mãnh liệt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s