[Ngôn tình] Tối manh “xuyên” qua (chương 51)

Khuyến cáo trẻ em dưới 18 tuổi ko đc đọc, có đọc cũng ko đc tò mò làm theo a

 

Chương 51: Lưu manh là như thế nào luyện thành

 

Ánh trăng dừng ở trên một dung nhan kiều mỵ, Độc Thấm Tâm ngồi ở bên hồ, ánh mắt ngây ngốc nhìn mặt hồ gợn sóng, dung mạo thiên tiên của nàng lại không đả động được tâm Tĩnh Huyền Phong, mà tự tự tác lại càng khiến hắn nảy sinh chán ghét, nàng quả thật đã tính sai nhiều bước, chính là do bản thân đã quá mức tự tin .

 

Nhiễm Nhượng Hà đứng lặng phía sau Độc Thấm Tâm, nhu nhu trán, ra vẻ tình cờ tiến lên phía trước, “Tiểu Thấm Tâm, trễ như vậy còn chưa ngủ a?” Hắn tự nhiên ngồi ở bên cạnh Độc Thấm Tâm, ôn nhu cười, “Nếu như là phiền lòng, Nhượng Hà ca có thể giúp ngươi ” Độc Thấm Tâm giờ phút này không có tâm tình nói giỡn, nàng đứng dậy định rời đi, lại bị Nhiễm Nhượng Hà kéo cổ tay, Độc Thấm Tâm khó chịu nhìn chăm chú hắn, Nhiễm Nhượng Hà lại lộ ra một loạt răng nanh trắng noãn, tỏ vẻ ủy khuất nói, “Ta là thật tâm muốn giúp ngươi, sao lại lạnh lùng cự tuyệt đâu?”

 

Độc Thấm Tâm hiển nhiên không nghĩ cùng Nhiễm Nhượng Hà dây dưa không rõ, hơn nữa chuyện phóng hỏa đốt nhà hắn cũng có một chân, Độc Thấm Tâm không hiểu hắn vì sao còn dám công khai tiếp cận mình, nàng mạnh mẽ rút cổ tay về, “Nhiễm quốc vương có điều không biết, ta là cái loại nữ nhân thích thù dai”

 

Nhiễm Nhượng Hà giả ngu sung lăng cười, “Yêu ghét rõ ràng, ta thích ”

 

“Ta luôn lấy lễ đối đãi Nhiễm quốc vương, ngươi lại cố tình dùng lời nói khinh bạc ta, có lẽ ta phải nhắc nhở Nhiễm quốc vương, Đông Thấm Quốc cùng quý quốc có điểm bất đồng, nơi này nữ nhân là người làm chủ ”

 

“Ừ, ta nhớ rõ, cho nên ta mới phá lệ tôn trọng Tiểu Thấm Tâm ” Nhiễm Nhượng Hà kéo Độc Thấm Tâm ngồi xuống tại chỗ, còn từ bên cạnh lấy ra một cái bầu rượu, “Vì biểu đạt tình cảm hữu hảo của bổn vương đối Đông Thấm Quốc, chúng ta liền mở một bữa tiệc nhỏ có được không?”

 

Độc Thấm Tâm giật mình, mâu trung xẹt qua một tia do dự… Nhiễm Nhượng Hà cùng Tĩnh Huyền Phong dạo này rất thân thiết, nàng quả thật cũng không muốn gây thù hằn, hơn nữa tâm tình không tốt uống một chút rượu cũng không tệ, nàng chủ động đem chén rượu đẩy về phía trước, động tác này ý bảo Nhiễm Nhượng Hà rót rượu… Nhiễm Nhượng Hà dừng một chút, mới hiểu được ý tứ của nàng, nữ tôn a nữ tôn, hắn luôn xem nhẹ điểm này.

 

Khi Độc Thấm Tâm giơ lên chén rượu uống một hơi cạn sạch, Nhiễm Nhượng Hà mâu trung xẹt qua một tia cười xấu xa… Hắn là có chuẩn bị mà đến, ở trong rượu đã hạ mê dược, mặc dù việc này có chút bỉ ổi, nhưng cũng không phải vì Tĩnh Huyền Phong, chỉ là hắn đối Độc Thấm Tâm sớm có ý nghĩ “Chiếm lấy”, mà như vậy chẳng phải cũng tiện nghi cho tên tiểu tử Tĩnh Huyền Phong kia hay sao, còn không bằng sớm thành toàn cho hắn, nga ha ha a. …

 

Độc Thấm Tâm uống hết chén này, lại bị Nhiễm Nhượng Hà rót đầy chén sau… Dần dần , chén rượu trở lên mơ hồ không rõ song ảnh, nàng không khỏi nhu nhu cái trán, có lẽ là tâm tình phiền chán nên mới say lòng người, tựa hồ cảm thấy say, thân thể ẩn ẩn truyền đến cảm giác khô nóng, nàng theo bản năng kéo kéo làn váy, khuỷu tay dặt ở trên mặt bàn, lảo đảo giơ lên chén rượu, hướng về phía Nhiễm Nhượng Hà ôn nhu cười, “Nhượng Hà ca, Thấm Tâm kính ngươi, chúc hai quốc gia thêm nhiều hữu hảo…”

 

Này một tiếng “Nhượng Hà ca” đã đem Nhiễm Nhượng Hà xương cốt đều phá hủy, hắn chăm chú nhìn không chuyển mắt Độc Thấm Tâm hai má ửng đỏ… Xem ra dược hiệu cũng không tệ lắm, tiểu Thấm Tâm đừng do dự ! Mau đến đây bổ nhào vào trong lòng ca đi —— (ọe, chết với lão)

 

Lại là sau vài chén rượu, Độc Thấm Tâm đã cảm thấy toàn thân kịch liệt khô nóng, giống như huyết mạch đang bành trướng, thân thể có loại cảm giác không được khoẻ… Nàng vô lực nằm úp sấp ở trên bàn, “Đưa ta… Trở về phòng được không? …” Nhiễm Nhượng Hà chờ những lời này thật lâu , hắn hưng phấn đứng lên, khi ngón tay vừa đụng tới cánh tay Độc Thấm Tâm, nàng nhất thời giống như bị điện giật mà mẫn cảm rụt lại, không biết là bị làm sao vậy, tựa hồ ma xui quỷ khiến khao khát được ôm…

 

Nhiễm Nhượng Hà ra vẻ nghi hoặc ngồi xổm xuống trước người nàng, ôn nhu thân thiết nói, “Tiểu Thấm Tâm là đã say sao? Nếu không ngại, Nhượng Hà ca ôm ngươi trở về phòng được không?”

 

“Ân…” Độc Thấm Tâm đã dần mất đi khống chế, tự nhiên đem một đôi tay khoát lên trên cổ Nhiễm Nhượng Hà, đầu ngón tay chạm đến đến da thịt nam tính rắn chắc, cư nhiên làm nàng cảm thấy khó thở. Nhiễm Nhượng Hà ôm lấy nàng, lòng bàn tay dán lên trên đùi nóng cháy của nàng, quần lụa mỏng như ẩn như hiện lộ ra da thịt mê người, Độc Thấm Tâm không tự chủ được, đem cánh môi mềm mại dán lên cổ Nhiễm Nhượng Hà nhẹ nhàng miết… Mà ” bản tính sắc ma ” của hắn nháy mắt bị thức tỉnh lại, trong mắt trở lên âm trầm, chỉ sợ chính mình không đủ bình tĩnh liền lập tức “Dã ngoại tác chiến” .

 

—— Vì tẩm cung Độc Thấm Tâm cháy còn chưa tu sửa xong, nên Nhiễm Nhượng Hà nghênh ngang ôm Độc Thấm Tâm đi vào phòng ngủ chính mình, sau một cước khép cửa lại cùng bên ngoài ngăn cách. Nhiễm Nhượng Hà đem Độc Thấm Tâm đặt ở trên giường, rồi mới đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, không nhanh không chậm rót chén trà vừa thưởng thức vừa chờ đợi Độc Thấm Tâm phát ra tín hiệu “Mời” …

 

Tuy là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhưng cũng nên có điểm phong độ “Có qua có lại”, hắn không hy vọng Độc Thấm Tâm ngày mai sau khi thanh tỉnh liền một đao kết liễu chính mình, hơn nữa bá vương cường đoạt cũng không phải phong cách của hắn. (vâng tại hạ bái phục sát đất, đúng là lưu manh ti bỉ vô sỉ hạ lưu)

 

Giờ phút này, Độc Thấm Tâm bị mê dược tác động quay cuồng ở trên giường, tuy rằng chỉ mặc có một kiện lụa mỏng đơn bạc, nhưng lại giống như đang đắp ở trên người một cái chăn bông khô nóng khó nhịn, nàng tự biết Nhiễm Nhượng Hà vẫn còn ở lại trong phòng, nhưng lại không khống chế được kéo quần lụa mỏng lộ ra đùi… Nàng dáng người nổi bật vặn vẹo mềm mại giống như rắn nước, đôi chân thon dài vừa trắng vừa thẳng, co lại bên người giống như một bức họa.

 

Nàng trong mắt ướt át, trong đầu không ngừng tràn ngập những từ ngữ xấu hổ như “Cần, đòi lấy, phóng thích”, máu ở trong người không ngừng cuồn cuộn chảy xuôi, nàng gian nan vươn cánh tay… Hướng về phía Nhiễm Nhượng Hà, giống như muốn chạm đến nguồn sáng cứu vớt con người ta, phát ra âm thanh thì thào tiêu hương mềm yếu, “Nhiễm ca ca… Cứu ta…”

 

“A? … Ta đến đây…” Nhiễm Nhượng Hà đang ẩn nhẫn cùng “Xem xét” thân thể đã sinh ra biến hóa vi diệu, nữ nhân dụ hoặc, chi phối tư tưởng cùng dục vọng nam nhân, ít nhất hắn cho rằng chính mình là người như thế, hơn nữa hắn cảm thấy loại cảm giác này tới tương đương bình thường…

 

Hắn đi đến bên giường Độc Thấm Tâm, còn chưa đứng vững đã bị Độc Thấm Tâm ôm cổ… Mà ở giờ khắc này, ngoài ý muốn cư nhiên lại có chuyện xảy ra, hắn không biết xuất phát từ loại tâm tính nào, đột nhiên cảm thấy do dự với “Âm mưu” muốn làm gì thì làm của mình… Trước mắt hiện ra một ít hình ảnh, Độc Thấm Tâm không phải là cam tâm tình nguyện, sau này nhất định sẽ rất đau khổ đi?

 

Nghĩ đến biểu tình bi thương của nàng, hắn gian nan đẩy Độc Thấm Tâm ra, thuận thế đem nàng đặt lại xuống gối, nhưng ánh mắt khát vọng vẫn như trước ở trong không khí sôi trào…”Ngươi uống nhiều rồi, mau ngủ đi ”

 

Mà lúc này Độc Thấm Tâm đều không phải là mất hết lý trí, nàng rõ ràng chính mình đang làm chuyện gì, mặc dù cảnh cáo chính mình cũng không nên làm như vậy, nhưng hết thảy đều do nhu cầu của thân thể, không chịu khống chế bởi lí trí, nàng Nhiễm Nhượng Hà định rời đi, tức khắc ôm lấy cổ hắn đưa lên môi hôn nồng nhiệt, đầu lưỡi mềm mại lớn mật thăm dò, khát khao giao triền… chủ động của nàng làm Nhiễm Nhượng Hà nguyên bản định lực không đủ đã sắp mất đi kiềm chế, hắn kìm lòng không đậu đem nàng ôm vào trong ngực, ồ ồ nói, “Ta ở trong rượu của ngươi hạ mê dược, ta nói như thế ngươi đã thanh tỉnh chưa? …”

 

Độc Thấm Tâm đần độn ứng thanh, giờ phút này, dục vọng giống như đã đem thần trí kéo ra ngoài cơ thể, nàng chỉ biết giờ này cần có một nam nhân giải cứu chính mình thoát khỏi nước sôi lửa bỏng bên trong, những việc nhỏ nhặt khác… Nàng nắm tay hắn đặt lên lưng mình, môi mềm khẽ miết lên ngực hắn hôn từng chút từng chút một, đầu lưỡi ẩm ướt ấm nóng khẽ chạm vào da thịt, rồi hơi thở nam tính nồng đậm, khiến cho hỏa nhiệt trong người càng thêm mãnh liệt đánh úp lại…

 

Nhiễm Nhượng Hà giờ phút này cho dù muốn chạy cũng không chạy nổi, hắn nhắm hai mắt lại hít vào thực sâu, sớm biết mình sẽ do dự không hạ thủ được, cần gì phải tự tra tấn thống khổ như thế, cái này chính là tự tạo nghiệt không thể trách người khác a. Lúc này, Độc Thấm Tâm đã cởi bỏ quần áo, một bộ gò bồng sáng bóng triển lộ không sót một chỗ, Nhiễm Nhượng Hà thống khổ nuốt nuốt nước miếng, lầm bầm lầu bầu tìm lấy cái cớ cho chính mình, “Là ngươi rất mê người chứ không phải là ta nổi thú tính, ai… Anh danh một đời của bổn vương đều bị hủy trong tối nay, tiểu Thấm Tâm, ngươi phải đối bổn vương phụ trách nga! …”

 

Độc Thấm Tâm kiên định thong thả gật đầu, “Ta sẽ phụ trách…” Nàng vừa nói vừa đem ngón tay mảnh khảnh luồn vào mái tóc của Nhiễm Nhượng Hà, lấy phong thái nữ vương từ trên cao nhìn xuống cường thế hôn lên môi hắn, thuận thế dùng lực đẩy hắn ngã ở trên giường, Nhiễm Nhượng Hà không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, tiểu Thấm Tâm thực cuồng nhiệt a! Bất quá hắn cũng thích thích nữ nhân cuồng dã lại chủ động… Trong lòng bất tri bất giác bắt đầu sinh ra một loại ý niệm chiếm giữ tà ác trong đầu.

 

Độc Thấm Tâm ngồi ở trên bụng hắn, tựa hồ trừ bỏ hôn hắn ra cũng không biết nên làm chuyện gì tiếp theo, nàng hoang mang cau mày, hai tròng mắt mê mang lại mị hoặc nhìn chăm chú lên gương mặt anh tuấn của Nhiễm Nhượng Hà, Nhiễm Nhượng Hà cũng thâm tình nhìn lại nàng, hơi nâng người của nàng lên xê dịch xuống phía dưới…

 

Độc Thấm Tâm ngoan ngoãn thuận theo, nàng cảm thấy mông bị một đôi tay cực nóng nâng lên, Nhiễm Nhượng Hà vốn định đem dục vọng xông vào trong cơ thể nàng, nhưng lại thất bại, hắn đột nhiên ngồi dậy đem nàng đặt ở dưới thân, ái muội hôn sâu làm người ta ý loạn tình mê, dẫn dụ vuốt ve, tìm tòi, Độc Thấm Tâm không khỏi phát ra từng đợt khinh ngâm rên rỉ kiều mị, trong phòng tràn ngập nhiệt tình, sớm muốn ngừng mà không được… cứ thuận theo khát cầu nguyên thủy đi ——

 

“Ách…” Độc Thấm Tâm không khống chế được sợ hãi, nàng không khỏi cau mày nhẫn nại cảm giác đau đớn, một loại khoái cảm cùng với đau đớn trước nay chưa có lan khắp toàn thân, khi Nhiễm Nhượng Hà tiến vào trong cơ thể nàng đã cảm thấy không đúng, vừa nhìn trán nàng không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, liền tỉnh ngộ chính mình lại làm ra một việc cực kỳ tàn ác, chính là hắn không ngờ đến nữ nhân phong tình vạn chủng như Độc Thấm Tâm, cư nhiên vẫn còn là xử nữ.

 

Độc Thấm Tâm gắt gao nắm lấy cánh tay hắn, suy nghĩ hơi hỗn loạn, thấy đau đớn khó nhịn nhưng lại luyến tiếc đẩy ra, dục cự còn nghênh vừa muốn vừa không, thân thể trong nháy mắt bị lấp đầy, hỏa nhiệt theo từng nhịp luật động mà không ngừng tăng cao, thân thể tựa hồ dần dần đã trở nên khó nhịn, phát ra tín hiệu muốn được thỏa mãn…

 

Nhiễm Nhượng Hà cúi người hôn lên những giọt lệ ở bên khóe mắt nàng, mặc dù nàng yên lặng không nói, nhưng biết rõ nàng giờ phút này phải chịu có bao nhiêu đau đớn, thật cẩn thận hôn lên môi của nàng, mà nàng nhu thuận đáp lại, hắn lại dùng một loại trấn an không tiếng động khiến nàng giảm bớt cảm giác khẩn trương… Nàng hơi nhắm mắt lại, tựa hồ an tâm khóe môi giương lên một chút cười cười.

 

Qua hồi lâu…

 

… Độc Thấm Tâm dần dần thích ứng động tác của hắn, cũng dẫn theo một tia khoái cảm ý loạn tình mê, lại tựa hồ kéo về một ít lý trí, nhưng lý trí này chỉ giới hạn khiến nàng ăn ý phối hợp hơn mà thôi, mà Nhiễm Nhượng Hà luật động càng lúc càng nhanh khiến nàng cơ hồ muốn ngất, nháy mắt, đều đưa nhau đạt tới cao trào…

 

Nhiễm Nhượng Hà thở hổn hển gục xuống nghỉ ngơi một lát, khi mở mắt nhìn về phía nàng, Độc Thấm Tâm cư nhiên đã mỏi mệt không chịu nổi mà rơi vào giấc ngủ. Nhiễm Nhượng Hà dương môi cười kéo chăn qua người nàng, đợi ngày mai khi Độc Thấm Tâm thanh tỉnh tránh không được cảm thấy kích động, hắn sầu mi khổ kiểm ngăn lại tưởng tượng của chính mình, một tay ôm nàng kéo vào trong lòng, khẽ hôn lên trán nàng…

 

Ngủ ngon, tiểu Thấm Tâm.

 

============================================

 

Đọc xong rút ra kết luận, H vầy mới là H a, đúng là cùng 1 loại sự việc, người bình thường và kẻ biến thái aka sến súa sẽ có tư vị khác nhau, 1 trời 1 vực

sắp đến đoạn đi đòi ck vìa roài

11 thoughts on “[Ngôn tình] Tối manh “xuyên” qua (chương 51)

  1. hjhj,t lần này được tem ha,*cầm lấy bỏ nhanh vào túi*
    Nhiễm Nhượng Hà quả là lưu manh , tội nhân thiên cổ, nhưng đáng nói nhất của hắn là rõ ràng hành động thì lưu manh không thể chôi nhưng suy nghĩ thì cảm thấy như là mình chịu thiệt thòi,ủy khuất , lại còn đòi người ta chịu trách nhiệm,mình hưởng lợi đến nỗi cười ha hả trong lòng còn ra vẻ bất đắc dĩ => lưu manh giả danh nghĩa sĩ là đây a

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s