[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 5.2)

Cuối cùng, hắn cũng đi vào thiên phủ chi quốc– Tứ Xuyên.

 

Thi tiên Lí Bạch ở trong này tiêu sái làm thơ, viết xuống vô số tác phẩm, còn có Đỗ Phủ lúc tuổi già đến đây an dưỡng. Nơi này thực đã in dấu chân của rất nhiều văn nhân, lưu lại hào quang đến muôn đời.

 

Phạm Văn Diệp ở trong này nhớ tới văn nhân này đó, hoặc thất ý, hoặc đắc ý, phàm thân ở quan trường sẽ trải qua việc này. Nhớ tới chính mình, vô luận đã trải qua chuyện gì cũng đều không còn quan trọng nữa.

 

Hắn không khỏi cảm thấy nhẹ lòng, gần một năm nay ngao du sơn thủy, làm cho tâm tình thoải mái không ít, cũng đã đến thời điểm tìm một nơi để nghỉ ngơi.

 

Phạm Văn Diệp bắt đầu đi tìm địa phương để định cư, trong ngày hôm đó, hắn ly khai thành cổ, một đường du lãm tiến vào núi rừng xinh đẹp thanh thúy, đường đi thật không tốt, nhưng là phong cảnh hai bên lại hấp dẫn hắn không ngừng tiếp tục đi vào sâu hơn, cuối cùng đi tới một hồ nước rộng lớn rực rỡ.

 

Hắn rất khó có thể hình dung ra trên đời lại có cảnh quan tuyệt đẹp như vậy, bởi vì nước hồ có một màu xanh biếc như ngọc thạch, ở dưới ánh mặt trời chói chang lững lờ gợn sóng như trải lên một tầng ánh sáng bàng bạc lấp lánh.

 

Nước hồ trong suốt, có thể thấy rõ ràng bóng cây ngủ say in ở dưới đáy, hoa cúc trôi theo dòng, càng thêm lung linh, tay ở trong nước, cũng nhiễm thượng một tầng lấp lánh. Đầu thu núi rừng phi thường tĩnh lặng, thỉnh thoảng mới vang lên vài tiếng chim hót.

 

Phạm Văn Diệp bắt đầu hoài nghi chính mình có phải do không cẩn thận mà ngã xuống bồng lai tiên cảnh trốn nhân gian, bởi vì dạng cảnh sắc này, quả thực là trên đời hiếm thấy.

 

Ngay khi hắn ngơ ngẩn trước cảnh vật nên thơ, lại đột nhiên có một trận tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, cắt đứt một mảnh trầm tĩnh.

 

Phạm Văn Diệp hoảng sợ, vội vàng quay lại nhìn về phía người đang tới, đối phương hình như là một thiếu niên còn rất trẻ tuổi.

Thiếu niên mặc trang phục dân tộc số thiểu truyền thống nơi này, mặt mũi sáng sủa, trong ánh mắt còn lộ ra một cỗ anh khí, dáng người thấp hơn Phạm Văn Diệp một chút. Nhưng tối khiến kẻ khác chú ý chính là, hắn có một mái tóc màu trà (đỏ tía), phía trước ngắn ngủn còn phía sau lại thật dài, khác với mái tóc của người bình thường thật nhiều, hơn nữa hắn lại còn để tóc tùy ý phi tán.

 

” Oa! Không phải là đại mỹ nhân sao?” Vi Hạo Vĩ nhìn tới ngây người lại còn ngạc nhiên thốt lên, ở này cái nơi chó ăn đá, gà ăn sỏi này, đột nhiên lại xuất hiện một bạch y mỹ nhân xa lạ, làm cho hắn nghĩ đến chính mình vừa lạc vào thiên giới.

 

” Ngươi……” Phạm Văn Diệp nhìn thấy đối phương cũng là ngây người, lúc sau mới cố mỉm cười trước lên tiếng:” Xin hỏi, ta đột ngột xông vào đây có làm sao không?”

 

Ở Tứ Xuyên có mấy dân tộc thiểu số, phong tục tập quán có điểm bất đồng, nhưng đều cực kỳ mê tín, hắn sợ không cẩn thận bước vào địa phương không nên tới.

 

“Ofcouse not!” Nhìn thấy Phạm Văn Diệp đột nhiên tươi cười rực rỡ, Vi Hạo Vĩ lẩm bẩm nói:” Ngươi chỉ là đột ngột xông vào trong tim của ta……”

 

” Di? Cái gì?” Phạm Văn Diệp vừa nghe câu nói kì lạ của hắn liền không hiểu mà phát ra nghi vấn, rồi lại vì câu nói lớn mật tiếp theo dọa sốc. Hắn gặp phải…… kẻ điên sao?

 

Nhưng Vi Hạo Vĩ lại không cho rằng ngôn từ của mình có gì lớn mật, hắn hiện tại chỉ cảm thấy cảm tạ bốn phương tám hướng ban cho hắn một đại mỹ nhân, làm cho cuộc sống thống khổ ở thôn trang rách nát này của hắn thêm phần khoái nhạc.

 

Hắn âm thầm lẩm bẩm nói: Nhất định là ông trời sắp xếp, này vừa đến đây liềm gặp được người trong mộng! Quyết không thể vuột mất một cơ hội tốt như vậy được! Chiêu thức tán gái thứ nhất đương nhiên chính là phải tự mình giới thiệu.

 

“A! Ta gọi là Vi Hạo Vĩ, có thể trao đổi số điện thoại di động với ngươi được không?” (đọc đến đây là bik mặt nhau rồi) Hắn tiến lên phía trước một chút, dùng một đôi mắt to “ngây thơ trong sáng” nhìn Phạm Văn Diệp.

 

 

” Di động?” Đó là cái gì?

 

” A! Thật đúng là!” Vi Hạo Vĩ khoa trương đánh vào đầu mình một chút, “Ta quên mất ở niên đại này không có mấy thứ đồ giải trí này,sorry, có thể nói cho ta biết tên của ngươi được không?”

 

Nhìn hắn dùng thiên ngôn vạn ngữ khoa trương cùng hành vi trẻ con khiến Phạm Văn Diệp không thể nhịn cười, lại nhìn thấy đôi mắt trong suốt của Vi Hạo Vĩ, nghĩ thầm,chắc hẳn hắn không phải là người xấu đi?

 

” Ta gọi là Phạm Văn.” Hắn ở bên ngoài đều là dùng cái tên giả này.

 

” Thật sự là một cái tên có khí chất!” Vi Hạo Vĩ cao hứng lôi kéo tay Phạm Văn Diệp, cười tới thập phần đáng yêu, trong lòng liền nghĩ phải đưa hắn về nhà…… Hắc hắc!

 

” Ngươi có muốn đến nhà của ta chơi một chút hay không?” Hắn cũng không đợi Phạm Văn Diệp đồng ý, liền tự mình kéo hắn đi về thôn làng cách đó không xa.

 

Phạm Văn Diệp cảm thấy được thiếu niên kêu Vi Hạo Vĩ này, ngôn từ cử chỉ tuy cổ quái, nhưng lại thật sự đáng yêu, thực muốn có một đệ đệ giống như vậy, hắn nghĩ muốn thân cận, vậy liền mặc hắn đưa mình về nhà đi.

 

” Đến đến đến!” Vi Hạo Vĩ mang theo hắn đi vào một cái thôn nhỏ xinh đẹp, dọc theo đường đi gặp được không ít người, bọn họ đều tò mò dừng lại công việc đang làm, nhìn theo Phạm Văn Diệp – ngoại nhân từ nơi khác đến.

 

” Hello! Vương đại bá, đang vội a?” Vi Hạo Vĩ đối với thôn dân thuận miệng chào hỏi.

 

“Còn không lại đây hỗ trợ? Cho ngươi nửa lượng bạc làm tiền lương!”

 

“Đa tạ! Nhưng mà ta hôm nay không làm đâu!” Vi Hạo Vĩ nhìn Vương đại bá làm cái mặt quỷ, “A! Lý đại thẩm, ngươi vẫn xinh đẹp giống như ngày hôm qua!”

 

“Tiểu hài tử nhà ngươi, mồm miệng thực lanh lẹ, a a.” phụ nhân kêu Lý đại thẩm, sau khi sinh năm đứa nhỏ, thân mình cũng trở nên nặng nề béo tốt, đắc ý cười mắng.

 

Phạm Văn Diệp dọc theo đường đi nhìn thấy Vi Hạo Vĩ mặt đầy tươi cười cùng mọi người chào hỏi, ở trên người hắn, tựa hồ có vô hạn sức sống cùng thu hút, làm cho tất cả mọi người không tự giác đều muốn đi yêu thương hắn.

 

” Ngươi từ nhỏ đã sống ở nơi này sao?” Phạm Văn Diệp tò mò hỏi.

 

” Như thế nào có thể? Ta mới tới chỗ này không đến nửa năm. Di?” Nhưng hắn làm cho người ta có cảm giác, giống như hắn đã ở trong này từ rất lâu rồi, cuộc sống thực tự do tự tại, cùng tất cả mọi người quen thuộc vui sống.

 

” Đến!” Vi Hạo Vĩ đứng ở trước một căn nhà giản dị.” A bà không ở đây, trước tiến vào ngồi một chút đi!”

 

Sau khi vào phòng, Phạm Văn Diệp cùng Vi Hạo Vĩ tán gẫu rất nhiều.

 

Kỳ thật đều là Vi Hạo Vĩ lôi kéo hắn nói, hơn nữa hắn có một nửa là nghe nhưng không hiểu lắm.

 

Ách, nói không hiểu cũng là tất nhiên, nếu nguyện ý tin tưởng mấy lời này, thật cũng không biết nên giải thích thế nào cho đúng. Vi Hạo Vĩ nói hắn chưa bao giờ đến thời đại này, hình như là do không cẩn thận rơi vào khe hở của thời gian! Sau đó hắn được a bà thu dưỡng, đã ở trong này gần nửa năm.

 

Hết thảy nghe đều thực không thể tưởng tượng, kẻ khác khó có thể tin là thật, nhưng vừa thấy hắn lôi ra quần áo, đồ vật, đều là những thứ mình chưa từng thấy bao giờ. Cái vật kêu sách sách được Vi Hạo Vĩ gọi là “Đồng hồ” (sách sách là tiếng kim giờ phút giây chạy ý), đem mười hai canh giờ hiện tại đang sử dụng, đổi thành “Hai mươi bốn giờ” ở cái niên đại kia của bọn hắn, đúng là có chút kì lạ!

 

” Cho nên a, ta đành phải tiếp tục đợi ở trong này.” Vi Hạo Vĩ rốt cục cũng tự thuật xong mấy câu chuyện xưa.

 

” Ngươi sẽ không sợ hãi sao?” Phạm Văn Diệp tò mò hỏi.

 

Người bình thường khi đi vào một cái hoàn cảnh xa lạ lại còn không phát triển bằng nơi mình đã sống, nhất định sẽ kinh hoảng sợ hãi.

 

“Hết một ngày lại một ngày, ta đều chờ đợi kỳ tích xảy ra.” Vi Hạo Vĩ nhún vai tỏ vẻ không sao cả.

 

Phạm Văn Diệp từ tận đáy lòng bội phục vị thiếu niên lạc quan này, đương nhiên, nếu hắn không cố tình để lộ ra biểu tình mê mẩn này, hắn nhất định sẽ càng ngưỡng mộ hơn.

 

” Ngươi bộ dạng thật sự rất khá!” Vi Hạo Vĩ bỗng nhiên cười đen tối, nhìn chằm chằm vào Phạm Văn Diệp, hơn nữa còn càng ngày càng tới gần hắn,”Là loại hình ta hoan hỷ nhất a.”

 

” Ách……” Phạm Văn Diệp ngửa người về phía sau, muốn cách xa Vi Hạo Vĩ ra một chút, nhưng là hắn vẫn không ngừng tới gần, đành phải cố gắng chuyển lực chú ý của hắn đi chỗ khác,” Đúng rồi! Tóc của ngươi sao lại có màu sắc này?”

 

” Này a!” Vi Hạo Vĩ quả nhiên bị phân tâm, nắm lên lọn tóc đưa đến trước mặt Phạm Văn Diệp nói:” Đây là nhuộm.”

 

Nhìn Phạm Văn Diệp vẫn là biểu tình khó hiểu, hắn lại thuyết minh bổ sung:” Chúng ta là dùng một loại màu nhuộm lên tóc, đợi sau một thời gian nhất định rồi rửa đi, sau đó tóc sẽ dần dần chuyển qua mầu sắc này. Nhưng  một thời gian sau, khi tóc dài ra sẽ lại khôi phục như cũ,” Ngươi xem……” Vi Hạo Vĩ chỉ chỉ tóc trên đỉnh đầu mình,”Đỉnh đầu có phải có màu đen hay không?”

 

Phạm Văn Diệp xích lại gần nhìn lên, quả nhiên là không giống với màu ở đuôi tóc, cũng là tóc đen giống như người bình thường.

 

” Thật sự là thần kì!” Phạm Văn Diệp lẩm bẩm nói.” Tất cả hết thảy đều là……”

 

” Đúng rồi, ngươi như thế nào lại muốn tới nơi này?” Vi Hạo Vĩ tò mò hỏi,” Nơi này thực hẻo lánh, ta tìm được tới chỗ này mệt muốn chết, trừ bỏ ta ra, ngươi là ngoại nhân duy nhất ở đây!”

 

” Ân……” Phạm Văn Diệp không muốn nói quá nhiều với hắn, chỉ mỉm cười nói:” Ta nghĩ tìm một chỗ ở lại.”

 

“Realy?” Vi Hạo Vĩ hưng phấn cười ra mặt, giống như mặt trời tỏa ra vô vàn ánh hào quang,” Vậy ở lại trong này đi, mọi người ở trong này đều tốt lắm.” Hắn tiếp tục bổ sung nói:” Như vậy chúng ta còn có thời gian hảo hảo bồi dưỡng cảm tình, oa! Ông trời đối ta thật sự là tốt quá! Ha ha!” Vi Hạo Vĩ mừng rỡ đứng lên tay chân múa may.

 

” Có chuyện không biết có nên nói cho ngươi hay không.” Tuy hắn Phạm Văn Diệp lớn như vậy, chưa từng bị nhân lầm là nữ nhi bao giờ, nhưng hắn cũng biết diện mạo chính mình đúng là có chút thanh tú, lại sợ Vi Hạo vĩ hiểu lầm,” Ta là nam nhân.”

 

” Ta đương nhiên biết a!” Vi Hạo Vĩ dừng lại động tác nhảy múa, chuyên tâm nhìn chằm chằm Phạm Văn Diệp một hồi lâu rồi mới nói:”I know!” Hắn ái muội cười cười cười,”don’t worry! Ta không để ý tới giới tính, ngươi cũng đừng để ý.”

 

Hắn bỗng nhiên cầm lấy tay Phạm Văn Diệp, lại dọa cho hắn một phen hoảng sợ.

 

” Tin tưởng ta, yêu là có thể vượt qua chướng ngại giới tính cùng tuổi tác, người ta nói:‘ tuổi không phải là vấn đề, chiều cao không phải là khoảng cách’, ta tuy không cao, nhưng ta tự tin mình có đủ năng lực để bảo hộ ngươi, ta sẽ yêu ngươi yêu đến khi toàn vũ trụ bị hủy diệt mới thôi, tin tưởng ta!”

 

Phạm Văn Diệp bị Vi Hạo Vĩ nhiệt tình thổ lộ một phen loạn thất bát tao làm cho dở khóc dở cười, hắn lắc lắc đầu nhìn về phía Vi Hạo Vĩ, cũng không biết nên trả lời thế nào mới tốt.

 

” Ngươi đừng nhìn chằm chằm ta nhiệt tình như vậy, ta sẽ nhịn không được muốn hôn ngươi a!” Vi Hạo Vĩ thật đúng là nói được làm được, liền nhướn người cho hắn một nụ hôn nóng bỏng.

 

Phạm Văn Diệp sợ tới mức quay đầu đi, nhưng vẫn bị hắn hôn lên má.

 

” Uy!” Phạm Văn Diệp cẩn thận kháng nghị một tiếng.

 

Nói cũng kỳ quái, hành động vô lễ như vậy, hắn đáng lẽ phải khó chịu, nhưng lại thấy bản thân mình thực ra cũng không chán ghét, chỉ nhăn mặt giống như khi thấy đệ đệ đáng yêu không cẩn thận phạm phải sai lầm.

 

” Sách! Thật đúng là!” Hôn lén lại chỉ được lên má nên Vi Hạo Vĩ bất mãn chu chu cái miệng, bộ dáng thật sự là rất đáng yêu.

 

” Hạo Vĩ, ngươi lại đang làm chuyện xấu gì phải không?” Một thanh âm già nua từ ngoài cửa vang lên.

 

Chỉ thấy một lão bà bà đầu tóc đã bạc, cùng bộ dáng hiền lành đứng ở cạnh cửa, trong mắt còn lộ vẻ trách cứ.

 

” A bà, ngươi đã về rồi?” Vi hạo Vĩ cao hứng đi lên giúp nàng đỡ cái túi trên vai xuống, bên trong toàn là rau dưa còn tươi mới.

 

” Ta nghe nói ngươi dẫn theo một khách nhân trở về, sợ ngươi chiêu đãi không chu đáo, liền chạy nhanh về xem.” Lão bà bà đi lại gần Phạm Văn Diệp ,”Ngại quá, đứa nhỏ kia luôn nghịch ngợm a.”

 

” Ta mới không có……” Vi Hạo Vĩ đứng ở một bên không phục phản đối, nhưng khi bị lão bà bà liếc mắt một cái liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

 

” Không, không có việc gì, là ta đã làm phiền.” Phạm Văn Diệp hơi cúi người ôn nhã cười.

 

Phạm Văn Diệp cảm thấy người dân nơi này thực thiện lương cùng chất phác, quyết tâm lưu lại. Vì thấy Phạm Văn Diệp hòa nhã, cho nên thôn dân cũng nhiệt tình trợ giúp dựng cho hắn một gian nhà nhỏ ở gần hồ dưới chân núi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s