[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 5.1)

Đệ ngũ chương:

 

Phạm Văn Diệp rời khỏi kinh thành, trước đi thuyền xuôi ra cửa sông, tiện một đường ngắm phong cảnh hai bên bờ sông Hoàng Hà.

 

Hắn ở Hoa Sơn đi thăm thú rất nhiều cảnh quan, tuy bây giờ là thu đông, không thể thấy cảnh đẹp trăm hoa nở rộ, nhưng lại có tuyết trắng bay khắp nơi, giống như đang giúp hắn tẩy sạch một thân tục lự.

 

Mà thành cổ Lạc Dương, cũng có thể sánh bằng với quy mô thành Trường An đầy mĩ lệ, trong thành có rất nhiều tăng lữ, bởi Hoàng Long Vương triều vốn coi trọng Đạo Phật, thế nên người sao kinh đọc kinh cũng không ít, toàn thành đều là  cảnh tượng an bình cùng khoái nhạc.

 

Này một đường du sơn ngoạn thủy, xiêm y sạch sẽ của Phạm Văn Diệp đã sớm bạc màu, ăn ngủ cũng tùy ý, có lẽ vì vậy mà chưa từng có người phát hiện, hắn chính là Thượng thư đại nhân thanh danh vang dội ở kinh thành, không lâu trước đây đã biến mất vô tung.

 

Tầm mắt được mở rộng, tâm tình cũng sáng sủa lên rất nhiều, cho dù không được ăn sơn trân hải vị, nhưng Phạm Văn Diệp khí sắc lại tốt hơn trước kia rất nhiều. Hắn muốn bản thân mình không cần nghĩ ngợi nhiều nữa, quên đi hết thảy phiền não, tựa như phong cảnh này đó ở bên đường, sau khi đi qua liền bỏ lại.

 

Khi hắn đi vào Sơn Đông, cũng là lúc tuyết bắt đầu tan, bắt đầu những ngày tháng của năm mới. Xem qua nơi ở ngày xưa của Khổng thánh nhân, Phạm Văn Diệp đi lên Thái Sơn, ngày xưa Khổng Tử từng nói qua” Đăng Thái Sơn mà tiểu thiên hạ”, ở trong lương đình nhàn tọa, có thể nhìn ngắm cả một vùng bình nguyên bát ngát.

 

Đầu mùa xuân trong gió vẫn còn mang theo chút sương lạnh, Phạm Văn Diệp không khỏi nhớ tới tình hình rối loạn mới đây, còn nhớ lại thời thơ ấu là cả một đoạn thời gian ngọt ngào, hắn ở trong lòng phụ mẫu không cần lo lắng chuyện khi lớn lên, cha luôn vỗ về xoa đầu hắn, kì vọng hắn tương lai có thể vì quốc gia mà cống hiến. Không biết hắn làm như vậy có tính là phụ lòng mong ước của cha hay không?

 

Này mấy tháng qua, hắn nghe được rất nhiều tin tức của Hoàng Thượng, trừ bỏ thảo phạt phản loạn ở ngoài tân cương, còn phế bỏ rất nhiều luật lệ nghi lễ không cần thiết, phế truất tham quan ô lại. Nhân dân cũng càng ngày càng thích vị hoàng đế cần chính yêu dân này, đây thật sự là điều đáng vui mừng! Hắn đối với thống hận Độc Cô Diễm cũng dần dần nhạt đi, dần tan thành mây khói mờ ảo, hết thảy đều không đáng nhắc lại.

 

Hắn có gửi mấy phong thư cho Du Bình, không biết hắn có nhận được không? Nghe nói chính hắn đã tân cương  dẫn quân đi thảo phạt ngoài biên cương, thật sự vì thành tựu của hắn mà cảm thấy vui mừng.

 

Sắc trời dần tối, Phạm Văn Diệp đứng dậy xuống núi, đến khách điếm lân cận ở lại một đêm.

 

Lại quay trở lại Hoàng cung

 

” Thật sự là đáng vui mừng a, Du tướng quân!” Độc Cô Diễm ở trong Ngự hoa viên, cắn răng nghiến lợi nâng chén chúc Du Bình khải toàn trở về.

 

Tiểu Đức Tử đứng thẳng ở bên cạnh bàn cung kính rót rượu gắp thức ăn, trong lòng không nghĩ ra, bình định loạn sự tân cương là việc thực đáng vui mừng, nhưng sao Hoàng Thượng lại không có vẻ gì là hào hứng?

 

Nói đến này mấy tháng qua, Tiểu Đức Tử thật sự cảm thấy được vô hạn trấn an, Hoàng Thượng không hề bắt hắn cùng đi ra ngoài du ngoạn, hơn nữa còn vùi đầu vào thư sách cùng với quốc sự, tính tình cũng ổn trọng thành thục rất nhiều. Thiên a! Hắn thật sự phải cảm tạ lên trên, nhất định là ông trời nghe được thỉnh cầu mỗi đêm của hắn, làm cho Hoàng Thượng có thể thay đổi như thế này trong một thời gian ngắn.

 

Đại thần trên dưới đều đồng lòng vì quốc gia mà tận lực, cả vương triều giống như còn lớn mạnh hơn cả khi còn tiên đế.

 

Bất quá, ngẫu nhiên vẫn sẽ thấy Hoàng Thượng còn có chút đăm chiêu ngồi một mình ở trong Ngự thư phòng, tuy là trở nên ổn trọng, nhưng lại không còn cười nói như trước kia nữa, không hề dễ dàng thể hiện ra tâm tình, như vậy có tính là tốt sao?

 

Mà mấy ngày này, Du tướng quân sau nhiều tháng đánh giặc quay trở về, Hoàng Thượng tựa hồ càng thêm sinh khí.

 

” Hết thảy đều là nhờ phúc của Hoàng Thượng!” Du Bình cười tươi đáp lời.

 

Hắn đương nhiên biết Độc Cô diễm vì sao phái hắn đem binh đi trấn áp phản loạn ở tân cương, hắn rất rõ ràng!

 

Kỳ thật hắn có nhận được mấy phong thư của Phạm Văn Diệp, nhưng đều chưa từng hướng Hoàng thượng hồi báo, mà Độc Cô Diễm tuy trong lòng lo lắng, lại không thẻ làm gì được hắn. Này mấy tháng qua, phủ tướng quân có rất nhiều người đến thăm viếng, đều có thân thủ bất phàm, nhưng vàng bạc tài vật trong phủ lại giống nhau không hề thiếu một vật, nghĩ qua cũng biết là do đương kim hoàng thượng âm thầm phái đi, điều tra tin tức của Phạm Văn Diệp, chỉ là bọn hắn đều tay không trở về.

 

Nguyên nhân bởi vì Du Bình sau mỗi lần xem  thư xong liền đem đốt hết, Độc Cô Diễm không tìm thấy gì, tự nhiên sẽ hận hắn thấu xương.

 

Loạn lạc ở tân cương lần này khiến hắn mất tới hai tháng mới có thể bình định, chính là bởi vì nguy hiểm, Độc Cô Diễm mới phái hắn đi– muốn hắn tốt nhất nên chết ở chiến trường đừng quay trở lại, chính là hết thảy đều không theo ý nguyện của hắn.

 

” Hừ! Trẫm lại không nhớ rõ đã ban phúc cho ngươi lúc nào đâu!” Độc Cô Diễm hừ lạnh một tiếng, đáng giận! Hắn còn tưởng rằng từ nay về sau không cần thấy Du Bình, có thể cùng kẻ đáng chết kia nói câu vĩnh biệt đâu! Ai ngờ hắn lại quá coi thường năng lực của đối phương.

 

Độc Cô Diễm mấy tháng qua đều thực cố gắng làm tốt công việc của một hoàng đế a! Ai ngờ Du Bình– thế nhưng lại dám nói với hắn là không có tin tức của Phạm Văn Diệp.

 

Không có tin tức? Nếu không có tin tức, Du Bình vì cái gì sẽ không cảm thấy rất bất an? Sẽ không sợ Phạm Văn Diệp gặp phải bất trắc? Đây có thể là tình nghĩ giữa huynh đệ kết bái sao? Nghĩ qua cũng biết hắn nhất định đang nắm giữ cái gì đó! Nhưng hắn cũng đã phái người tới phủ tìm kiếm vài lần, lại không tìm thấy bất cứ dấu vết gì để lại.” Tin tức đâu?” Miễn cưỡng áp chế tức giận trong lòng, Độc Cô Diễm lạnh giọng hỏi.

 

” Tin tức?” Du Bình giả ngốc tự hỏi một chút,” Ác! Tân cương quốc vương nói sẽ hướng Hoàng thượng biểu ý đạt tạ, mấy ngày sau sẽ đưa lên mười tân cương mỹ nữ  cùng cống phẩm dâng lên, coi như thù lao bình định……”

 

” Ngươi!” Độc Cô Diễm cảm thấy được chính mình thật sự đã tu dưỡng tốt lắm, nếu là trước kia, hắn sớm đã một chưởng đánh chết Du Bình, hiện tại cư nhiên còn có thể cắn răng nghe hết mấy lời vô nghĩa này đó!

 

Oa! Hoàng Thượng thật sự đã hoàn toàn thay đổi rồi a, này thật đúng là may mắn. Du Bình trên môi không khỏi hiện ra một mạt tươi cười vui mừng, Hoàng Thượng như vậy, mới đáng giá để bọn hắn tiếp tục vì hắn mà phấn đấu.

 

Ngay khi Độc Cô Diễm còn muốn nói cái gì đó, một nữ thị đã chạy đến báo tin.

 

” Bẩm Hoàng Thượng, Vương quý phi đã bình an sinh hạ tiểu hoàng tử.”

 

” Di?” Tiểu Đức Tử nghe vậy lập tức cúi người trước Hoàng thượng hô to,” Chúc mừng Hoàng Thượng! Chúc mừng Hoàng Thượng!”

 

Oa! Tiểu hoàng tử? Đây chính là chuyện mừng khắp thiên hạ a! Nếu tiểu hoàng tử có bề ngoài tuấn mỹ cùng thông minh tài trí của Hoàng Thượng, cùng với ôn nhu của Vương quý phi, kia thật đúng là vạn dân chi phúc.

 

Nói thực, Độc Cô Diễm đã quên mất Vương quý phi đang mang thai rồng, nàng cùng Tạ quý phi đều là tần phi hắn sủng hạnh nhất trước kia, chỉ là sau khi phát sinh nhiều chuyện như vậy, hắn liền vùi đầu vào quốc sự, căn bản không rảnh nhớ tới tình hình ở trong hậu cung. Nhưng vừa nghĩ đến sắp được làm cha, việc như vậy luôn khiến kẻ khác vui sướng, Độc Cô Diễm cũng không kìm được hiện lên một mạt tươi cười cao hứng.

 

” Tiểu Đức Tử, theo trẫm đến tẩm cung của Vương quý phi.” Du Bình ở một bên vẫn lẳng lặng nhìn theo bóng dáng Độc Cô Diễm vội vàng đi tới tẩm cung của Vương quý phi.

 

Hắn cũng không phải là mất hứng vì tiểu hoàng tử được sinh ra, đây chính là sự kiện khiến cả triều đình vui mừng, nhưng còn Phạm Văn Diệp thì làm sao bây giờ? Hắn cũng không thể quang minh chính đại đứng cạnh Hoàng Thượng như vậy, nếu cố tình gán ghép hai người bọn hắn, liệu có tốt không? Hơn nữa Hoàng Thượng yêu hắn, hay là thích Vương quý phi nhiều hơn? Hiện giờ tiểu hoàng tử được sinh ra, Độc Cô Diễm liệu có còn tiếp tục đem lực chú ý đặt ở trên người Phạm Văn Diệp nữa hay không? Hoàng Thượng đối với Phạm Văn Diệp chẳng lẽ chỉ là nhất thời mê luyến, liền có thể dễ dàng buông tay?

 

Nhiều đích nghi vấn như vậy khiến Du Bình không thể lập tức kết luận, vốn tính toán nói cho Hoàng Thượng biết hành tung của Phạm Văn Diệp, xem ra, cứ hoãn lại một thời gian nữa đi!

 

Cả nước đều bao phủ trong vui sướng vì thái tử được sinh hạ, ngay cả Phạm Văn Diệp ở Hàng Châu xa xôi cũng có thể nghe thấy.

 

Hắn thật ra cũng không có cảm giác gì đặc biệt, nhiều lắm là thầm chúc phúc cho tiểu hoàng tử được an lành, hy vọng hắn ngày sau có thể trở thành một vị minh quân. Về phần Độc Cô Diễm, dù sao cùng hắn cũng không phải là quan hệ yêu đương, cho nên càng không có lý do gì tiếp tục bình luận. Hai người bọn hắn, đã sớm giống như hai người xa lạ, sẽ không bao giơg gặp lại nữa.

 

Loại việc này hắn thật sự không muốn nghĩ nhiều, hơn nữa còn ở trước phong cảnh  Giang Nam tươi đẹp này .

 

Ngày xuân ở Tây hồ, hai bên bờ sông đều là liễu xanh rũ xuống, còn có tiếng cầm ca chưa bao giờ dứt, gần buổi trưa còn lất phất mưa phùn, làm cho cảnh vật xung quanh càng thêm ảo mộng, như giả như thực, cho dù ngắm nhìn cả ngày cũng không chán, chả trách lại có người nói:

 

Mỗi người tẫn nói Giang Nam hảo, du khách con hợp Giang Nam lão

 

Xuân thủy bích vu thiên, trú thuyền nghe vũ miên,

 

Lô biên nhân giống như nguyệt, hạo oản ngưng sương tuyết,

 

Chưa lão mạc còn hương, còn hương tu đoạn trường.

(Mọi người đều nói Giang Nam đẹp, khi già sẽ đến Giang Nam

Nước hồ trong văn vắt, ngồi thuyền nghe tiếng mưa

Ngắm người xinh như nguyệt, còn vấn vương sương tuyết

Chưa già vẫn còn hương, bay khắp nơi xa gần

chém được đến thế thôi, thơ văn TQ quá tầm so với ta =”=)

 

Giang Nam tú lệ đã sinh ra rất nhiều nữ tử thanh tú, bất quá Phạm Văn Diệp lại không có phúc hưởng thụ,  vị lão bản khách điếm có một nữ nhi xinh đẹp, mà điếm chủ cũng phi thường thích Phạm Văn Diệp một thân học vấn cùng khí chất nho nhã, tuổi cũng đã già nên nghĩ muốn đem nữ nhân gả cho hắn, làm cho hắn đành phải trong đêm rời khỏi Tây hồ, chuyển hướng đi tới thành cổ– Kim Lăng.

 

Chiến loạn sớm đã hủy đi phần lớn, duy chỉ còn mấy tảng đá đắp thành là còn được  lưu trữ, vách tường đổ nát này, ở dưới nắng chiều rực rỡ, lại có một vẻ đẹp hùng tráng nhưng cũng thê lương, giống như những trang sử hào hùng kia, sừng sững như một vị anh hùng. Phạm Văn Diệp quyết định đi theo con đường này, bởi vì danh nhân văn sĩ từ xưa đều  ca tụng Trường Giang, mà nơi này cũng ở gần đây. (nói thật chứ ta khi edit đoạn này là lấy tinh thần nhớ đến thành Quảng Trị của chúng ta)

 

Này một đường bởi vì ngược dòng mà lên, cho nên thuyền đi thật chậm, làm cho hắn cũng có thời gian chậm rãi thưởng thức cảnh vật xung quanh.

 

Ở Nhạc Dương, hắn dừng lại ở đây một ngày, trên hồ Động Đình có rất nhiều hoa sen nở rộ, hồng xanh rực rỡ, hương thơm tươi mát, phi thường thư thái. Ven hồ Nhạc Dương lại càng thơ mộng, đưa tới  nhiều khách nhân tao nhã.

 

Rời khỏi Động Đình đi lên Nghi Xương, từ đây mới thật sự tiến vào sông núi Trường Giang tráng lệ, tây tuấn hạp tỉ về trong thành, là cố hương của biết bao thi nhân yêu quốc. Mười hai đỉnh núi liên miên vờn quanh, tổng làm cho người ta nhớ tới ” Vân vũ Vu sơn”  xinh đẹp trong truyền thuyết, phóng mắt ra xa, mây mù mờ mịt, thần nữ lại không biết ở phương nào? Một đướng tiến vào hang động, lại khiến kẻ khác phải nín thở, thần hồn điên đảo, hai bên bờ sông đều là vách đá sừng sừng, thực sự linh tú như trong thơ của Lí Bạch” Hai bờ sông thanh sơn tương đối ra, một mảnh cô phàm ngày biên đến”.

 

Cuối cùng, hắn cũng bước vào thiên phủ chi quốc– Tứ Xuyên.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s