[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 3.1)

Đệ tam chương:


Mỗi một đêm, Độc Cô Diễm đều hướng ra phía ngoài tuyên bố là muốn cùng Thượng thư đại nhân nghị luận chính sự, kỳ thật chuyện cũng không phải chỉ có như vậy. Nhưng bởi vì bị Phạm Văn Diệp ảnh hưởng, Độc Cô Diễm đã không còn bài xích chuyện triều chính, ngược lại còn càng chú tâm vào quốc sự hơn trước, hắn vốn là tư chất thông, một khi đã chú tâm vào làm, không có chuyện gì là không thể thành công. Các nơi đều là mùa thu hoạch, tứ hải một mảnh yên vui thái bình, tất cả mọi người ca tụng một vị đế vương tuổi trẻ này, nói hắn am hiểu đạo trị quốc, mà thượng thư đại nhân phụ tá hắn, đương nhiên công lao lại càng không ít.

 

Phạm Văn Diệp đối đồn đại chỉ cười tự giễu, dù sao hắn đúng là cũng cống hiến một phần” Tâm lực”!

 

Mỗi ngày ban đêm đều phải chịu đòi hỏi cuồng nhiệt của Độc Cô Diễm, ban ngày lại còn phải xử lý quốc sự, hơn nữa còn chiếu cố mẫu thân bệnh triền miên trên giường. Mấy tháng qua đi, thân mình nguyên lai vốn mỏng manh giờ càng suy nhược yết ớt. Rất nhiều người khuyên Phạm Văn Diệp không nên miễn cưỡng như vậy, sớm ngày thú một thê tử giúp hắn quản lí chuyện trong nhà, mấy người nhiều chuyện còn vội đem nữ nhân của mình ra giới thiệu cho vị hồng nhân (quan lại chức cao được sủng ái trong triều) đương triều này, nhưng lại đều bị Phạm Văn Diệp mỉm cười uyển chuyển cự tuyệt. Bởi vì, hôn nhân đại sự sớm đã không còn là chuyện hắn có thể quyết định.

 

Sang thu tiết trời dần dần chuyển lạnh, Phạm Văn Diệp xử lý xong quốc sự đi đến ngự hoa viên, ngồi trên ghế đá ở trong  lương đình, hắn nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu.

 

Gần đây, Độc Cô Diễm tự nhiên lại buông tha hắn, không hề bắt buộc hoan yêu hàng đêm, làm cho thân thể hắn có hơi chút tốt lên.

 

Mà Vương quý phi cùng Tạ quý phi đều sôi nổi có tin có tin mừng, như vậy, biết đâu bản thân có thể không cần phải tiếp tục chịu cái loại đối đãi tàn khốc này? Phạm Văn Diệp trong lòng nhịn không được dâng lên một chút mong đợi, hy vọng Độc Cô Diễm sẽ vì nhàm chán mà ghét bỏ làm mấy chuyện như vậy.

 

Gió thực lạnh, nhưng sau giờ ngọ, ánh mặt trời ấm áp làm người ta thực thoải mái, Phạm Văn Diệp nguyên lai muốn nhắm mắt dưỡng thần một chút liền hảo, lại nhịn không được dưới không khí ấm áp cùng quang đãng này, dần dần tiến vào mộng đẹp.

 

Một trận bước chân đi vào, người tới nhẹ nhàng khoác lên một kiện áo cho Phạm Văn Diệp, động tác tuy nhẹ, nhưng vẫn đánh thức hắn. Phạm Văn Diệp mở đôi mắt mông lung chưa tỉnh hẳn, một hồi lâu sau mới nhìn rõ đối phương là ai.

 

” Du đại ca?” Phạm Văn Diệp nghi hoặc trừng mắt nhìn về phía người vừa tới.

 

Chỉ thấy Du Bình đang tự trách gõ đầu chính mình nói:” Ai, đều tại ta thực thô thiển, vốn nghĩ gió có chút lạnh, giúp ngươi đắp thêm kiện quần áo liền rời đi, không nghĩ tới vẫn là tay thô chân thô đánh thức ngươi.”

 

” Như thế nào lại vậy? Du đại ca là có ý tốt, tiểu đệ cảm kích còn không kịp” Phạm Văn Diệp khóe miệng giương lên một mạt tươi cười thực tâm.

 

Du Bình lớn hơn Phạm Văn Diệp ba tuổi, giữ chức Đại tướng quân, là hảo bằng hữu của Phạm Văn Diệp, tuy một cái là văn nhân, một cái là võ nhân, lại kết thành chi giao thâm tình. Mỗi khi nhàn rỗi hai người thường uống rượu bàn luận nghị sự, thiên nam địa bắc không có chuyện gì là chưa tán gẫu qua, Du Bình là người có cá tính cương trực, Phạm Văn Diệp cũng là người không có dã tâm, vậy nên hai người luôn trò chuyện với nhau phi thường vui vẻ.

 

” Phạm lão đệ.” sau một hồi nhìn Phạm Văn Diệp, Du Bình đột nhiên mở miệng biểu tình nghiêm túc:” Ngươi gần đây là làm sao vậy?”

 

” Di?” Phạm Văn Diệp ngạc nhiên quay lại nhìn Du Bình, không dám khẳng định hàm nghĩa trong lời nói của hắn.” Cái gì làm sao?” Hắn tận lực làm cho khẩu khí chính mình nghe có vẻ thoải mái.

 

Hắn cùng Du Bình là bằng hữu nhiều năm, tuy nói Du Bình là người học võ, nhưng cũng không có nghĩa hắn là kẻ vũ phu hữu dũng vô mưu, bằng không hắn sao có thể chỉ huy thiên quân vạn mã, lăn lộn sa trường, trảm địch vô số đâu? Liên tiếp mấy chuyện xảy ra gần đây, rất khó cam đoan hắn không nhận ra mấy điểm dị thường.

 

” Ngươi là đang giả ngốc sao? Chẳng lẽ đại ca như ta lại không đáng giá tín nhiệm?” Du Bình mày kiếm nhăn lại, nhìn thấy khuôn mặt Phạm Văn Diệp gầy gò không có chút máu, hắn thực lo lắng, tiểu tử này rốt cuộc có hảo hảo chiếu cố chính mình hay không a?

 

” Không phải.” Phạm Văn Diệp cười vô cùng khoái trá,” Đại ca ngươi lo lắng nhiều rồi, ta chỉ là bận lo quốc sự, cho nên trước đó ban đêm ngủ ít đi mấy canh giờ thôi.”

 

Nếu việc đáng giận kia để cho Du Bình biết, khó chắc hắn sẽ không bởi vì tức giận mà phạm phải tội lớn. Huống chi, việc đáng xấu hổ như thế, hắn lại càng không muốn cho những người khác biết được, nếu không hắn về sau sẽ sống như thế nào?

 

Phạm Văn Diệp trong lòng tuy cảm kích Du Bình quan tâm, nhưng vẫn một mực tránh né trả lời, lại thấy Du Bình mày nhíu càng chặt, hiển nhiên không tin lời nói của hắn, hắn vội vã cố gắng nói sang chuyện khác.

 

” A! Đúng rồi, cái kia……” Lời nói chưa hoàn, đã bị Du Bình đánh gảy.

 

” Ngươi coi đại ca ta là ngốc tử sao?” Du Bình chạm lên khuôn mặt so với lúc trước càng gầy hơn của Phạm Văn Diệp, lo lắng đích mở miệng:”Chỉ là ngủ ít đi mấy canh giờ, sẽ làm ngươi gầy thành như vậy sao? Khí sắc kém như vậy!”

 

Hắn ngón tay lại lướt qua môi Phạm Văn Diệp,” Ngươi tiều tụy như vậy, ngay cả chút huyết sắc cũng không có, lúc trước ta tuy không tán thành ngươi từ quan, nhưng nhìn xem ngươi hiện tại, hay là……”

 

Du Bình còn chưa nói xong, đã cảm thấy phía sau có người xông về phía này, hơn nữa lực đạo không nhẹ, hắn thân thủ linh mẫn vừa đưa tay chống đỡ vừa nhanh nhẹn quay đầu lại, lúc này mới thấy rõ người tới.

 

” Hoàng Thượng!” Du Bình cả kinh, vội vã buông tay hành lễ,” Vi thần không biết là Hoàng Thượng, còn thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”

 

Du Bình thấy biểu tình Hoàng Thượng phi thường tức giận, đáy lòng không khỏi buồn bực: Hắn đã làm sai cái gì sao? Như thế nào Hoàng Thượng lại có bộ dáng muốn giết người a.

 

“Người học võ có phản ứng như vậy chính là thường tình, Du tướng quân không cần quá mức tự trách.”

 

Độc Cô Diễm ngoài mặt mỉm cười, nhưng tươi cười kia thực lạnh, làm cho Du Bình cảm thấy Hoàng Thượng không phải muốn hắn không cần nghĩ nhiều, ngược lại là đang nhắc nhở hắn đang có đại họa ở trước mắt.

 

Độc Cô Diễm lại tiếp tục nói:” Nhưng thật ra trẫm quấy rầy nhị vị đàm tình lúc này, thật đúng là không nên.”

 

Độc Cô Diễm nói một câu khiến cho hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn hắn, Du Bình là thần sắc khó hiểu, còn Phạm Văn Diệp lại là phẫn nộ.

 

” Thứ thần ngu muội, không biết Hoàng Thượng lời nói này là có ý gì?” Phạm Văn Diệp thanh âm lạnh lùng nói.

 

Như thế nào, hắn bản thân không tốt, liền nghĩ đến người trong thiên hạ đều như thế sao? Du Bình là nghĩa huynh của hắn, hắn không chuẩn Độc Cô Diễm miệt thị như thế.

 

Mặt khác, Du Bình không biết là mình bị hoa mắt hay là nhìn nhầm, như thế nào Phạm Văn Diệp cùng Hoàng Thượng hai người bốn mắt nhìn nhau, lại giống như mang theo tia lửa kịch liệt đâu? Mà chính mình tựa hồ chính là vật dẫn lửa a? Vừa rồi Hoàng Thượng nói tới cái gì? Đàm tình? Hai đại nam nhân thì đàm cái gì tình?

 

Ngay lúc Du Bình nghĩ muốn mở miệng đánh vỡ thế cục này, Độc Cô Diễm đã nhanh chân nói trước:” Phạm đại nhân, trẫm có một số việc nghĩ muốn‘ thỉnh giáo’ ngươi, có thể mời ngươi hộ tống trẫm đến ngự thư phòng  được không?”

 

Phạm Văn Diệp theo bản năng định cự tuyệt, nhưng Độc Cô Diễm dường như đã nhìn thấu ý đồ của hắn, lại chậm rãi mở miệng:”Việc này ‘không phải là nhỏ’, nhất định phải là Phạm đại nhân mới có thể giải quyết.”

 

Độc Cô Diễm khẩu khí mười phần uy dọa, làm cho Phạm Văn Diệp lập tức rõ ràng hắn là đang lấy cái gì đến uy hiếp mình, phẫn hận nhìn về phía Độc Cô Diễm, nghênh tiếp hắn chỉ có một đôi mắt lạnh như băng.

 

Thật lâu sau, Phạm Văn Diệp mới miễn cưỡng mở miệng:” Thỉnh Hoàng Thượng dẫn đường.”

 

Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Du Bình bị bỏ quên ở một bên vẫn có chút đăm chiêu.

 

Hắn hồi tưởng lại vẻ mặt vừa nãy của Hoàng Thượng, tựa như đang…… Ăn dấm chua? Đúng! Tựa như là thấy đồ vật này nọ của mình bị người khác động vào, bất mãn cùng đố kị tất cả đều biểu lộ không bỏ sót, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt thực dọa người.

 

Cho dù hoàng đế tuổi trẻ ỷ lại Phạm Văn Diệp để trị vì quốc gia, nhưng cái cách ỷ lại, giữ lấy Phạm Văn Diệp quả thực rất khác so với những triều thần khác, Hoàng Thượng căn bản là đem toàn bộ Phạm Văn Diệp trở thành của mình, không cho phép người khác động vào.

 

Thiên a! Này thật sự là ảo giác làm cho người ta sợ hãi!

 

Hơn nữa vừa rồi Phạm Văn Diệp tuy cực lực che dấu hắn, nhưng bởi vì đứng quá gần nên có thể cảm nhận được Phạm Văn Diệp là đang run rẩy, vì phẫn nộ sao? Hay là…… sợ hãi? Phạm Văn Diệp vì cái gì lại sợ Hoàng Thượng?

 

Du Bình lăn lộn ở trên sa trường nhiều năm, gặp qua không ít địch nhân, có hạng người ham sống sợ chết, cũng có kẻ cậy mạnh hiếp yếu, hắn cũng thấy qua nhiều bộ dạng trước khi chết, mà vẻ mặt của Phạm Văn Diệp vừa rồi, giống hệt như sắp chết, tràn đầy thê lương cùng bất khuất. Nhưng hắn chỉ là cùng Hoàng Thượng đi đàm công sự thôi a! Tại sao chính mình lại có ảo giác như vậy?

 

Chẳng lẽ…… Hoàng Thượng chính là nguyên nhân khiến Phạm Văn Diệp ngày càng tiều tụy?

 

Phạm Văn Diệp cúi đầu không nói theo sát thân thủ Độc Cô Diễm, hắn không biết Độc Cô Diễm đến tột cùng là vì chuyện gì mà phát hỏa, nhưng hắn cũng không muốn biết, dù sao hắn cũng chỉ có thể cam chịu lửa giận đó, không phải sao? Hắn là đương kim hoàng đế, còn chính mình bất quá chỉ là quân cờ hắn rảnh rỗi không có việc làm thì đùa bỡn trêu ghẹo.

 

Thật sự là đáng buồn! Phạm Văn Diệp khóe miệng gợi lên một mạt cười khổ tự giễu, cái gọi là mười năm hàn song (đã quá quen), chính là thế này?

 

Mà đi ở đằng trước hắn – Độc Cô Diễm, biểu tình trên mặt nhìn cũng không có chỗ nào tốt hơn so với hắn.

 

Đáng chết! Vì cái gì chính mình lại sinh khí như vậy? Nhìn thấy hắn cùng Du Bình vừa nói vừa cười, Phạm Văn Diệp còn lộ ra tươi cười sáng lạn hắn chưa từng thấy qua nữa, nhưng chính mình lại đang làm chuyện gì? Dù sao, hắn chỉ cần có bộ dạng đáng thương, ngoan ngoãn phục tùng muốn gì làm lấy là được, tươi cười như thế để làm chi?

 

Tuy nói như thế, nhưng Độc Cô Diễm trong lòng vẫn không cam lòng cùng bất mãn mãnh liệt đến mức khiến hắn không thể không để ý.

 

Còn có, cái kia Du Bình thực can đảm dám lấy tay đặt ở trên môi Phạm Văn Diệp! Mà thái độ không hề phòng bị của Phạm Văn Diệp càng làm Độc Cô Diễm muốn bốc hỏa, bởi vì mỗi khi hắn chạm vào, biểu tình Phạm Văn Diệp luôn tỏ ra hiềm ác cùng bài xích, giống như hận không thể lập tức đẩy tay hắn ra. Chẳng lẽ Phạm Văn Diệp thích tên vũ phu kia? Xem bộ dáng bọn hắn, nếu không phải đang chuẩn bị hôn, thì chính là mới vừa hôn xong đang trở về chỗ cũ! (bên tối manh có 1 tên đố phu qua bên này lại có 1 tên ko những là đố phu còn là khốn nạn phu)

One thought on “[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 3.1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s