[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 3.2)

Đi vào ngự thư phòng, sau khi ra lệnh cho thị vệ ở cửa lui xuống, Độc Cô Diễm tức giận đóng mạnh cửa ngự thư phòng. Phạm Văn Diệp vẫn không nói một câu đứng ở phía sau hắn.

 

” Thượng thư đại nhân thể lực cũng không phải là kém như thế!” Độc Cô Diễm xoay người nhìn về phía Phạm Văn Diệp, “Cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, thế nhưng lại có tinh thần đi câu dẫn người khác, như vậy là đang thể hiện bất mãn sao?”

 

Lúc trước thấy Phạm Văn Diệp thần sắc tiều tụy, hơn nữa nhóm đại thần còn thỉnh cầu hắn đừng tăng thêm gánh nặng cho Thượng thư đại nhân nữa, vậy nên Độc Cô Diễm mới hảo tâm cho hắn mấy ngày nghỉ ngơi, không ép buộc cùng hắn triền miên. Xem ra, là hắn nghĩ nhiều rồi!

 

Ngay từ đầu, Phạm Văn Diệp còn đang không hiểu ý tứ của Độc Cô Diễm, thẳng đến khi nghe thấy hai câu cuối cùng, hắn mới hiểu được châm chọc trong lời nói, lập tức phẫn nộ mở miệng.

 

” Ta không cho phép ngươi vũ nhục Du đại ca như thế!” Tiếng rống giận dữ quanh quẩn ở trong ngự thư phòng, thật lâu không tiêu tan.

 

” Hừ!” Độc Cô Diễm cười lạnh tiến lên trước một bước,”Ngươi dám dùng thái độ như vậy nói chuyện với hoàng đế?” Lời nói trầm thấp, nhưng lại tràn đầy khí thế.

 

Đối mặt với Độc Cô Diễm cao hơn hắn một cái đầu đang tới gần, Phạm Văn Diệp nhịn không được lui về phía sau từng bước.

 

” Như thế nào? Ngươi vừa rồi không phải rất có khí thế sao?”

 

Độc Cô Diễm cười trào phúng, giơ tay lên chạm vào mặt Phạm Văn Diệp, này quả nhiên, lại bị Phạm Văn Diệp quay đầu tránh né. Mà hành động này, lại càng chọc giận Độc Cô Diễm, hắn dùng sức giữ lấy mặt Phạm Văn Diệp, đẩy hắn vào góc tường.

 

” Đau!” Thân mình bị đẩy mạnh lên tường tường, lực đạo to lớn làm cho Phạm Văn Diệp đau đớn tới mặt mũi trắng bệch.

 

” Như thế nào, thời điểm ngươi bị Du Bình chạm cũng không phải là loại thái độ này đâu!”

 

” Ngươi nói bậy bạ gì đó?”

 

” Đúng rồi, ở trước mặt thiên kim tiểu thư của Hoàng đại nhân, ngươi cũng sẽ không có thái độ như vậy đi?”

 

Phạm Văn Diệp kinh ngạc trợn to mắt nhìn Độc Cô Diễm, hắn như thế nào lại biết? Hoàng đại nhân lần trước mời hắn đến Hoàng phủ làm khách, trên thực tế là muốn giới thiệu nữ nhi của mình cho Phạm Văn Diệp. Nhưng thân mình hắn như vậy sao còn có biện pháp thú thê!

 

Biểu tình  của hắn làm cho Độc Cô Diễm càng thêm tức giận.

 

” Trẫm còn tưởng rằng ngươi chỉ cầu hoan câu dẫn nam nhân! Cư nhiên ngay cả nữ nhân cũng có thể mê hoặc? Hay là tiên hoàng coi trọng ngươi, cũng không phải chỉ về quốc sự?”

 

Những lời này làm cho Phạm Văn Diệp giận không thể át, làm ra hành động từ lúc sinh ra đến giờ chưa bao giờ nghĩ tới, hắn một quyền hướng thẳng Độc Cô Diễm lao tới.

 

Tỉnh táo bắt lấy nắm tay của Phạm Văn Diệp, Độc Cô Diễm nắm chặt tay hắn áp lên tường, chặt chẽ cố định.

 

” Ngươi làm cái gì?” Độc Cô Diễm không dự đoán được hắn sẽ có phản ứng như thế.

 

Tiếng rống giận dữ đinh tai nhức óc gầm lên bên cạnh, cùng đau đớn va chạm vào vách tường, Phạm Văn Diệp không hề cảm nhận thấy, bởi vì kia so ra còn không bằng chua xót ở trong lòng.

 

Hắn nghĩ đến cuộc sống của chính mình, bởi vì sự trả thù của Độc Cô Diễm, giống như bị tra tấn mà hoàn toàn biến dạng. Cái gì công thần phụ tá của Hoàng Thượng, hâm mộ trong lòng của chúng đại thần, tất cả hết thảy, đều là cười nhạo cùng châm chọc không ngừng quanh quẩn ở bên tai, đang không ngừng nhắc nhở tình cảnh bi ai của chính hắn.

 

Mà hắn cả đời này cũng không thể thoát khỏi Hoàng Thượng, cư nhiên còn bị cho rằng có gian tình cùng với Du Bình? Thậm chí nghi ngờ chính mình không phải dựa vào thực lực mà lên tới chức Thượng thư? Chẳng lẽ thân là thần tử chính là hạ tiện không có tôn nghiêm như vậy sao? Đơn giản bởi vì hắn là Hoàng Thượng, nên có thể mặc kệ cảm thụ của người khác sao? Hắn chịu đối đãi như vậy đủ rồi!

 

Phạm Văn Diệp phẫn hận nhìn về phía Độc Cô Diễm, chua sót cùng bi phẫn, tất cả trong nháy mắt đều dâng lên.

 

” Buông ta ra!” Cả một tháng bị dày vò làm cho Phạm Văn Diệp rốt cuộc không thể khống chế cảm xúc chính mình, hắn ra sức giãy dụa đứng lên,” Buông ra…… Buông ra! Ta chịu đủ rồi, ta chịu đủ rồi!”

 

Phạm Văn Diệp mất khống chế rống to, bi phẫn, ủy khuất, thống khổ…… Cho nên tất cả áp lực đều hóa thành khóc rống, nước mắt một khi rơi xuống, rốt cuộc không thể kìm lại, không thể tiếp tục che dấu yếu ớt ở trong lòng được nữa, tất cả ngụy trang kiên cường lúc này đều rơi vỡ hết.

 

” Ngươi……” Nhìn thấy Phạm Văn Diệp đột nhiên trở nên quyết liệt, Độc Cô Diễm trong lúc nhất thời lại không thể phản ứng, mặc kệ bị hắn đẩy ra.

 

Phạm Văn Diệp vô lực ôm mặt, thân mình chậm rãi trượt xuống ngồi ở chân tường.

 

” Vì cái gì? Vì cái gì lại là ta?” Nước mắt theo kẽ hở giữa các ngón tay chảy xuống chầm chậm,” Ta chỉ là tuân theo di mệnh của tiên vương, ta đã làm sai cái gì sao? Ô…… Vì cái gì lại đẩy ta vào một hồi ác mộng như vậy? Mỗi ngày đều phải sống không bằng chết, giống như kĩ nữ phải…… Ta là Thượng thư a! Cho dù không phải, cũng là con người có tôn nghiêm a! Vì cái gì lại bị ngươi ô nhục như thế? Liền bởi vì ngươi là hoàng đế sao?”

 

Phạm Văn Diệp vừa dùng sức sớm khiến cho tóc tai phi tán hỗn độn, thanh lệ đáng thương,” Ngươi muốn ta cầu xin ngươi sao? Hảo, ta cầu ngươi, cầu Hoàng Thượng ngươi để cho ta được chết một cách thống khoái đi! Dù sao thân mình ta bẩn như vậy, ta cũng thấy thực ghê tởm!”

 

Từ đầu đến cuối, Độc Cô Diễm đều là vẻ mặt kinh ngạc nghe hắn phát tiết, rất nhiều cảm giác chưa từng có vì Phạm Văn Diệp hò hét khàn cả giọng mà ở trong lồng ngực phiên giảo, hắn không thể nhận biết rõ ràng đó là cái cảm giác gì, nhưng chúng lại không ngừng va chạm, giống như nhất định phải thoát ra ngoài.

 

Mà khi nghe được Phạm Văn Diệp một lòng muốn chết, Độc Cô Diễm trong lòng bỗng dưng cả kinh.

 

Hắn nghĩ muốn chết? Tuyệt đối không cho phép! Nếu mất đi hắn, nếu, nếu……

 

Độc Cô Diễm cảm thấy một trận ác hàn, tiến lên dùng sức bắt lấy Phạm Văn Diệp, hô to:” Không được! Ngươi là của ta! Tất cả hết thảy đều là của ta, ngay cả mạng sống cũng là của ta! Ta không cho phép ngươi chết!”

 

Độc Cô Diễm mắt lộ hàn quang, lớn tiếng tuyên cáo quyền lợi của mình, bối rối đến mức quên cả xưng hô là”Trẫm”.

 

Phạm Văn Diệp căn bản không muốn nhìn Độc Cô Diễm, hắn kiên quyết bịt chặt lổ tai, cúi đầu rơi lệ.

 

” Nhìn ta!” Độc Cô Diễm phẫn nộ nâng mặt Phạm Văn Diệp lên, phải để hắn nhìn chính mình, nhưng Phạm Văn Diệp lại giống như muốn chạy trốn, không ngừng loạn đánh muôn thoát khỏi tay hắn.

 

” Không được chạm ta! Hỗn trướng!” Hắn giãy dụa gầm lên giận dữ, xem ra, hắn thật sự đều muốn phát tiết hết ra ngoài.

 

Độc Cô Diễm bất an nhìn đôi mắt tràn ngập hận ý của Phạm Văn Diệp, đúng vậy, Phạm Văn Diệp là nên hận hắn, nhưng hắn cũng không muốn bị hắn oán hận! Cảm giác vô lực nồng đậm trào lên chiếm cứ trong lòng, cục diện như vậy hắn không thể nắm trong tay, hắn cái gì cũng không thể chạm tới được!

 

Lại nói, một kẻ đang hết thảy đều không thèm để ý, ngay cả chết còn không sợ, sẽ càng không cho người khác nắm giữ. Độc Cô Diễm rốt cục rõ ràng, hắn ở trong trò chơi này, lần đầu tiên bị rơi vào thế hạ phong.

 

” Nói!” Độc Cô Diễm bối rối đem Phạm Văn Diệp đang liều mạng giãy dụa áp xuống mặt đất,” Nói ngươi là của ta! Nói mau!”

 

Có lẽ là bị Độc Cô Diễm đột nhiên nổi giận dọa sợ, Phạm Văn Diệp mặt mày trắng bệch nhìn về phía hắn, một câu cũng nói không nên lời, thậm chí quên cả phản kháng.

 

” Ta ra lệnh ngươi nói! Nói ngươi vĩnh viễn đều là của ta! Nếu ngươi dám tìm cái chết……” Độc Cô Diễm lại dùng sức siết chặt hai vai Phạm Văn Diệp, trong mắt bắn ra hàn quang lạnh lẻo,” Ta vĩnh viễn cũng sẽ không buông tha ngươi, ngay cả thân nhân của ngươi cũng thế!”

 

Nghe thấy lời nói của Độc Cô Diễm lại là uy hiếp, Phạm Văn Diệp không khỏi lửa giận thiêu đốt,” Ngươi chỉ biết lấy cái chết ra dọa người khác hay sao? Ta chịu đủ rồi, buông ta ra!” Hắn lại dùng sức giãy dụa,” Ta không phải của ngươi, không phải……” Lời nói chưa hết, Độc Cô Diễm đã cuồng bạo hôn lên miệng hắn.

 

” Ngô ân……” Phạm Văn Diệp nghĩ muốn đẩy hắn ra, lại bị chặt chẽ kiềm chế, thủy chung tránh không thoát, mà hôn cắn càng ngày càng cuồng dã xâm nhập, bức hắn cùng dây dưa kết hợp, lực đạo thô lỗ khiến hắn phát đau.

 

” A!” Độc Cô Diễm đột nhiên rời khỏi môi Phạm Văn Diệp, tơ máu theo khóe miệng chảy xuống, là bị Phạm Văn Diệp cắn.

 

” Ngươi!” Độc Cô Diễm giận không thể át trừng mắt nhìn Phạm Văn Diệp bởi vì giãy dụa cùng duyện hôn mà hô hấp hỗn loạn, hắn lau đi vết máu trên khóe miệng, mùi máu tươi càng kích thích hắn thêm tàn ngược, ngay sau đó, hắn đã thân thủ xé rách quần áo Phạm Văn Diệp.

 

Xiêm y bị xé nát thành từng mảnh nhỏ làm cho thân mình Phạm Văn Diệp nháy mắt đều hết thảy trần trụi bại lộ ở trong không khí.

 

” Ngươi làm cái gì……” Phạm Văn Diệp bị động tác thô bạo của Độc Cô Diễm dọa phá hư, hắn cố gắng cử động thân thể, muốn thoát khỏi Độc Cô Diễm, hắn giống như mãnh hổ bị chọc giận, trong mắt đã không còn lý trí.

 

Còn chưa di động, ý đồ của Phạm Văn Diệp đã bị phát hiện, Độc Cô Diễm đối với ý định muốn thoát đi của hắn càng tức giận hơn, hắn bắt lấy hai chân thon dài của Phạm Văn Diệp dùng sức nhấc lên.

 

” A!” Phạm Văn Diệp kêu lên một tiếng sợ hãi, hai chân bị Độc Cô Diễm dùng sức bài khai ban cố định ở hai bên sườn, tư thế mở rộng ra cực kỳ đáng xấu hổ, chỗ tư mật không hề che dấu, hắn nhanh chóng đỏ bừng mặt.

 

Độc Cô Diễm ánh mắt tràn ngập tình dục đảo qua mặt hắn, thân mình, thẳng đến chỗ riêng tư, ánh mắt càng thêm thâm trầm.

 

” Buông ta ra! Không được xem!” Bị hắn nhìn thấy không e dè như vậy, Phạm Văn Diệp tức giận xấu hổ tới muốn đập đầu chết luôn, hắn nghĩ muốn giãy dụa, nhưng hai chân lại càng bị ép chặt hơn, không thể động đậy.

 

” Hừ!” Đối với giãy dụa của Phạm Văn Diệp, Độc Cô Diễm khinh thường hừ nhẹ một tiếng, càng mở rộng hai chân hắn ra, giống như muốn xé rách hắn.

 

” Không……” tiếng kêu đau đớn của Phạm Văn Diệp bị Độc Cô Diễm đoạt đi, nụ hôn mãnh liệt hạ xuống, Phạm Văn Diệp cự tuyệt nắm tay đấm lên người hắn, nhưng càng ngày lại càng yếu đuối vô lực.

 

Độc Cô Diễm thô lỗ khẳng cắn môi của Phạm Văn Diệp, nụ hôn này mang theo mười phần bá đạo, còn thoảng mùi máu tươi, giống như muốn hoàn toàn quét sạch lí trí Phạm Văn Diệp, chiếm hữu toàn bộ con người hắn.

 

Nắm chặt quần áo Độc Cô Diễm, Phạm Văn Diệp chỉ cảm thấy chính mình bị ngập chìm trong hôn duyệt, môi bị cắn hảo đau, nhưng lại cảm thấy mờ mịt, không có biện pháp kháng cự, còn có một tia khoái cảm kỳ dị dâng lên.

 

” Nhìn thân mình của ngươi trở nên thực dâm đãng.” Hắn đụng vào dục vọng đã thoáng bột phát của Phạm Văn Diệp, này khiến hắn một trận run rẩy.”Chỉ là một cái hôn liền có cảm giác như vậy?”

 

” Mới không có!” Phạm Văn Diệp vội vàng phủ nhận, hắn chỉ cảm thấy thực đáng xấu hổ, vì cái gì không có mị dược, thân thể cũng sẽ thích hắn đụng chạm? Phạm Văn Diệp xấu hổ muốn chạy trốn khỏi vuốt ve của Độc Cô Diễm.

 

” Hay là bộ dạng không có kinh nghiệm lúc trước chính là giả vờ? Ngươi kỳ thật chính là phóng đãng như vậy?”

 

Ba!

 

Âm thanh bạt tai thanh thúy vang lên, hồng ấn hiện lên rõ ràng ở trên mặt Độc Cô Diễm, nhưng hắn cũng không có thay đổi biểu tình.

 

Phạm Văn Diệp ngây ngốc sửng sốt một hồi lâu, hắn nghĩ đến Độc Cô Diễm nhất định sẽ tức giận, như thế nào lại……

 

” Này tính là cái gì? Đối Hoàng Thượng bất kính nên phán tội gì? Ngươi thử nói xem.” Độc Cô Diễm cười lạnh nhìn hắn.

 

” Xứng đáng, ai bảo ngươi nói ra nhưng lời làm nhục người khác như vậy!” Phạm Văn Diệp không cam lòng yếu thế phản bác. Cư nhiên…… Cư nhiên nói chính mình như thế, hắn thực sự hạ tiện như thế sao?

 

” Còn dám cứng miệng?” Độc Cô Diễm giận không thể át,” Như vậy, làm ngươi cả một đêm đều không thể nghỉ ngơi như thế nào?” Khóe môi nhếch lên thành một mạt cười tàn khốc, Độc Cô Diễm dưới tay mò đến hạ thân Phạm Văn Diệp, không nói hai lời liền mạnh mẽ tiến vào.

 

” Đau–” động tác thô bạo như thế làm cho nước mắt Phạm Văn Diệp không thể kiềm chế lại rơi xuống.

 

” Hảo đau, không cần!” Phạm Văn Diệp nghĩ muốn đem ngón tay ở trong cơ thể mình đẩy ra, nhưng Độc Cô Diễm lại càng dùng sức đẩy vào, tựa hồ muốn xé thân mình hắn thành hai nửa, làm cho hắn không thể động đậy.

 

” Phải không?” Độc Cô Diễm hoàn toàn không thèm để ý đau đớn của Phạm Văn Diệp, cường ngạnh đem nóng cháy chính mình đâm thẳng vào trong cơ thể hắn.

 

” A!–” Phạm Văn Diệp kêu thảm thiết một tiếng, không có mị dược, không có bôi trơn, hắn đau đớn tới mức gần như hôn mê.

 

Lúc trước Độc Cô Diễm đều sẽ uy hắn ăn mị dược, khi dược tính phát tán sẽ giảm bớt một ít đau đớn. Mà lúc này, Độc Cô Diễm cuồng nộ mạnh mẽ xâm phạm hắn, đây là đau nhức trước nay chưa từng có.

 

“Mau!” Độc Cô Diễm đột nhiên dừng lại động tác thúc đẩy, lấy ngữ khí ôn nhu, khuyên bảo mở miệng:”Nói ngươi là của ta, ta sẽ ôn nhu yêu thương ngươi.” Hắn nghĩ muốn nghe, nghe Phạm Văn Diệp mở miệng nói ra hắn là của mình.

 

” Không cần, ta mới không phải!” Phạm Văn Diệp rống to,” Ta hận ngươi…… A!”

 

Độc Cô Diễm đột nhiên đẩy vào thật sâu khiến Phạm Văn Diệp đau tới không thể hô hấp.

 

” Ngoan, nói mau a!” Độc Cô Diễm rút phân thân ra một chút.

 

” Ô……” Phạm Văn Diệp điên cuồng lắc đầu, đau hét ra tiếng:” Hảo khó chịu…… Tránh ra!” Hắn tay vẫn bám chặt trên mặt đất, chảy ra vết máu loang loáng.

 

” Vậy đừng trách ta không cho ngươi cơ hội.” không nghe được câu trả lời như ý muốn, Độc Cô Diễm bắt đầu cuồng nộ va chạm ở trong cơ thể Phạm Văn Diệp.

 

” Ô…… Rời đi…… A……” Cùng với luật động càng ngày càng tàn bạo của Độc Cô Diễm, nước mắt Phạm

 

Văn Diệp giống như mưa tràn ra, vô luận giãy dụa gào thét thế nào, Độc Cô Diễm vẫn là điên cuồng trừu tống ở trong cơ thể hắn, thẳng đến khi phát tiết ra tất cả dục vọng mới thôi.

Advertisements

3 thoughts on “[Đam mĩ] Thiên tử đích sủng thần (chương 3.2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s