[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 27)

Chương 27:  Vương phi làm nô lệ


Trời nổi mây đen, gió thổi xào xạc

Tĩnh Huyền Phong cùng Nhiễm Nhượng Hà binh khí giao nhau, đao quang kiếm ảnh ma sát kịch liệt, Tĩnh Huyền Phong cưỡi ngựa mãnh liệt phi tới, trong lúc kịch liệt, đột nhiên nằm xuống tránh thoát một kiếm rồi lại lấy tốc độ tia chớp chém tới chân con ngựa Nhiễm Nhượng Hà cưỡi, con ngựa nhất thời mất đà chúi đầu về phía trước ngã xuống đất, Nhiễm Nhượng Hà mâu trung cả kinh khẩn cấp nhảy xuống ngựa, Tĩnh Huyền Phong khinh thường cười khẽ, ánh mắt lo lắng thường xuyên liếc về vị trí Cổ Tiếu Tiếu… Cổ Tiếu Tiếu khóc sướt mướt ngồi dưới đất, miệng vẫn còn đang lải nhải lẩm bẩm phải nhớ kỹ cái gì…

“Tiểu manh nhi, bổn vương không sao”

“Phải không? ! Hắc hắc…” Cổ Tiếu Tiếu nghe ra trong giọng hắn lo lắng mười phần, nín khóc mỉm cười nhảy cả người lên, thuận tiện vơ hoa cỏ xung quanh đầy cả hai tay rồi tung lên, còn giương nanh múa vuốt vào vai đội cổ động viên hô lớn, “Cố lên cố lên, Tĩnh Huyền Phong a, mị lực phi phàm, Tĩnh Huyền Phong a, uy trấn hoàn vũ! Nha nha nha nha! Nga  —— ”

“…” Tĩnh Huyền Phong một thân nổi lên  da gà, nàng nhảy loi choi như thế kia làm gì? Thực mất mặt a.

Nhiễm Nhượng Hà nhìn qua hướng Trấn Nam Vương phi “Sức sống mười phần”, không khỏi bất đắc dĩ cười, cao hứng có quá sớm hay không ? Hắn hướng Tĩnh Huyền Phong thong thả ngoắc ngoắc tay, “Chỉ cần bổn vương chưa chết, trận đánh này liền không thể chấm dứt ”

Tĩnh Huyền Phong hừ nhẹ một tiếng xoay người xuống ngựa, Bá Vương đao trong tay uy vũ lượng tướng, ở dưới ánh mặt trời có vẻ phá lệ chói mắt, “Gặp trên chiến trường chính là địch nhân, đao kiếm không có mắt, tử thương là chuyện bình thường, ba năm qua đi, ngươi như trước vẫn ghi hận trong lòng, bổn vương không thể không bội phục khí lực của ngươi!” (Ta tự hỏi liệu Nhiễm ca có phải cũng như ta, đều thuộc cung hổ cáp – siêu thù dai, có hận 10 năm cũng nhất định phải báo – hay ko?__?)

“A, bổn vương chính là khí lượng rất nhỏ, như thế nào?” Nhiễm Nhượng Hà không chút để ý đáp lại bao phủ ở lãnh liệt mâu quang trung, hắn giơ bảo kiếm trong tay lên hướng ngực Tĩnh Huyền Phong đâm tới, Tĩnh Huyền Phong thần sắc cũng thập phần ngưng trọng, bước nhanh tiến lên nghênh chiến ——

Trong mấy chiêu vừa công vừa thủ, Tĩnh Huyền Phong hiển nhiên chiếm được thế thượng phong, hắn thế công mạnh mẽ như hổ làm cho Nhiễm Nhượng Hà liên tiếp bại lui, nhưng bỗng nhiên… Cái loại cảm giác không khoẻ đột nhiên tràn đến, hắn cố gắng thanh tĩnh mở mắt, nhưng ý nghĩ đã dần rơi vào trì trệ, trước mắt đen trắng lảo đảo mơ hồ, hắn đột nhiên cắm đao xuống mặt đất chống đỡ thân thể, Nhiễm Nhượng Hà thấy hắn quỳ một gối xuống , sắc mặt trắng bệch, dương môi cười bắt lấy thời cơ lao về phía trước, khi lưỡi kiếm trong tay chuẩn bị bổ xuống cổ Tĩnh Huyền Phong, đã thấy Tĩnh Huyền Phong “Phù phù” một tiếng té ngã trên đất thật mạnh ——

“Đừng giả vờ ngất nữa Huyền Phong, đứng lên!” Nhiễm Nhượng Hà một cước đá lên ngực Tĩnh Huyền Phong, nhưng Tĩnh Huyền Phong vẫn khôngcó biểu hiện gì dù là nhúc nhích, Nhiễm Nhượng Hà nhất thời thu hồi mũi kiếm, vì đề phòng Tĩnh Huyền Phong giở thủ đoạn, hắn thật cẩn thận tiêu sái tiến lên, quan sát sắc mặt Tĩnh Huyền Phong… Thế nhưng phát hiện Tĩnh Huyền Phong sắc mặt tái xanh, môi thâm tím lại, hiển nhiên đây là dấu hiệu trúng độc…

Cổ Tiếu Tiếu không nghe thấy tiếng giao chiến cùng tiếng la của Tĩnh Huyền Phong, tươi cười cứng đờ vội vàng vàng mò mẫm tìm Tĩnh Huyền Phong, nhưng vì nàng chạy quá nhanh, trong giây lát chân vướng vào nhau, trực tiếp ngã sấp xuống ở trên người Tĩnh Huyền Phong… Nàng quỳ gối bên cạnh hắn, lo lắng vạn phần sờ soạng hai má hắn, xúc cảm lạnh như băng từ đầu ngón tay truyền đến khiến nàng giống như bị điện giật bất lực run run, nước mắt không khỏi rơi từng giọt từng giọt chảy dài trên má… Cổ Tiếu Tiếu ghé vào trên ngực Tĩnh Huyền Phong khàn khàn khóc kêu, “Ngươi đã nói sẽ dẫn ta trở lại kinh thành, làm sao có thể chết tại đây… Ngươi đứng lên ngươi đứng lên…”

Nhiễm Nhượng Hà đứng lặng một bên thấy nàng khóc rất thương tâm, không khỏi hảo tâm nhắc nhở nói, “Tĩnh Huyền Phong có lẽ là trúng độc , bổn vương còn chưa động thủ hắn liền gục xuống…” Lời còn chưa dứt, Cổ Tiếu Tiếu đột nhiên đứng lên một phen túm lấy ngực Nhiễm Nhượng Hà, ” Hung thủ giết người! Lấy nhiều khinh ít thì có gì quang vinh? ! Mau đền mạng cho ta! ——” Cổ Tiếu Tiếu như phát điên loạn đánh loạn đá Nhiễm Nhượng Hà, thủ hộ binh lính chung quanh thấy Cổ Tiếu Tiếu hành vi bất kính muốn tiến lên ngăn trở, nhưng đầu ngón tay Nhiễm Nhượng Hà lại giương lên mặc nàng phát tiết… Hắn trong đầu đột nhiên nhảy ra một ý tưởng, nếu hắn chết trận sa trường, nhóm nữ nhân của hắn, sẽ đối đãi với hung phạm như thế nào.

“Bổn vương có thể cứu Tĩnh Huyền Phong, nhưng phải dùng mạng của ngươi trao đổi ”

“Lấy đi! Mạng của ta lại không đáng giá tiền, chỉ cần ngươi cứu được hắn! Mạng nhỏ của ta chính là của ngươi!” Cổ Tiếu Tiếu đứng lặng tại chỗ ngẩng đầu, nàng nhắm chặt hai tròng mắt chờ đợi tử vong… Nàng thậm chí một chút cũng không sợ chết, trước kia nàng chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ vì một người nam nhân mà hi sinh tánh mạng, có lẽ đó chỉ là cảm tình không đủ thâm… Giờ phút này, nàng xác định mình thực yêu Tĩnh Huyền Phong, có thể không oán không hối hận vì hắn trả giá hết thảy… Về sau nàng cũng sẽ không có tư cách nói nữ nhân khác rất ngốc rất si tình, quả thực “Yêu” là thức không thể kiềm chế. (Yunho hun ta 1 cái ta chết cũng cam lòng, ai chửi ta là đứa dở người ta cũng mặc kệ, hắc hắc)

“Đại nam nhân đã nói được thì làm được, ngươi phải cứu Tĩnh Huyền Phong, chém đi ——” Cổ Tiếu Tiếu thấy chết không sờn giơ cổ lên, đem vị trí tốt nhất bày ra trước mặt Nhiễm Nhượng Hà.

Nhiễm Nhượng Hà thấy nàng không có chỗ nào tỏ ra sợ hãi, giơ lên bảo kiếm bổ về phía cổ của nàng, kiếm phong sắc bén lướt qua làn da Cổ Tiếu Tiếu… Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy cổ chợt lạnh lạnh, ngay sau đó một cỗ chất lỏng nóng bỏng chảy tràn qua da, nàng nhanh nhíu đầu mi, đây chính là nỗi sợ hãi trước khi chết… Nàng không dám nâng tay lên chạm vào miệng vết thương, có lẽ nàng là nên ngã nhào xuống mặt đi? Nàng giằng co bất động, chính là không hiểu bản thân mình vì sao vẫn còn có thể tự hỏi, một khắc trôi qua, cũng chỉ có một chút đau, hoàn hảo… Này cho dù hối hận hẳn là cũng không còn kịp rồi đi? Cổ Tiếu Tiếu không khỏi mỉm cười, cũng không biết chính mình khi nào thì yêu thượng Tĩnh Huyền Phong, lần đầu tiên yêu đương liền như vậy liều mạng, ha ha, không đúng! Nếu nói nghiêm túc ra thì còn chưa có chính thức bắt đầu yêu thương lưu luyến lẫn nhau a…

Nhiễm Nhượng Hà đút kiếm vào vỏ… Nữ nhân trong mắt hắn chẳng qua chỉ la dùng ngoạn ở trên giường, tựa hồ cũng không cho rằng các nàng đối mặt với tử vong sẽ có biểu hiện đặc biệt gì, hôm nay nhìn thấy biểu hiện xuất sắc của Trấn Nam Vương phi, hắn quả thật đối nữ nhân có một chút đổi mới.

Kỳ thật, khi Tĩnh Huyền Phong trúng độc ngất, hắn cũng đã đánh mất ý niệm liều chết chiến đấu ở trong đầu, hắn Nhiễm Nhượng Hà—— quốc vương Bắc Duyên quốc, không cần phải dựa vào may mắn mà thắng đối thủ, hơn nữa xem tình huống trúng độc nghiêm trọng của Tĩnh Huyền Phong, theo phán đoán của hắn đại khái mạng sống cũng không kéo dài được bao lâu nữa, hắn còn chưa ngốc đến nỗi mạc danh kì diệu bị người ta gán cho tội danh có lẽ có, nếu Tĩnh Huyền Phong sớm hay muộn cũng sẽ chết, hắn cũng không cần tiếp tục so đo.

Nghĩ vậy, hắn mệnh lệnh nói, “Đem Tĩnh Huyền Phong để tại trên đường lớn Hán quân đi qua, sau khi chắc chắn Hán quân phát hiện hắn hãy quay về phục mệnh bổn vương ”

Binh lính Bắc Duyên quốc tuân lệnh đem Tĩnh Huyền Phong bất tỉnh nhân sự nâng lên lưng ngựa, sau đó kéo cương ngựa hướng biên cảnh đi đến ——

Khi Nhiễm Nhượng Hà quay lại, phát hiện Cổ Tiếu Tiếu khóe môi vẫn đang nhếch lên một tia mỉm cười như trước bất động, miệng nàng còn nói nhỏ vì sao còn chưa chết, vì sao vẫn còn có tri giác? … Nhiễm Nhượng Hà nhẹ giọng cười, hắn chính là dùng lưỡi dao sắc bén sượt nhẹ qua cổ nàng mà thôi, nữ nhân này ngay cả miệng vết thương sâu cạn đều phân không rõ ràng, vừa thấy liền biết là một thân kiều thịt quý chưa bao giờ chịu qua thương tổn.

Sau một tiếng nổ”Ầm vang”, dưới bầu trời bắt đầu đổ mưa to, Nhiễm Nhượng Hà chậm rãi đứng thẳng, ngẩng đầu lên nghênh đón những giọt mưa nhẹ nhàng khoan khoái, Bắc Duyên quốc vẫn coi thủy là điềm lành nhưng mỗi lần mưa xuống… một kiếm của Tĩnh Huyền Phong khiến hắn thống khổ không nói thành lời, chỉ có chính hắn biết được, có chính xác bao nhiêu ban đêm đau đến chết đi sống lại, nhưng giờ phút này, Tĩnh Huyền Phong đã  bị trừng phạt, tựa hồ thù hận trong lòng dần dần theo mưa mà nguội dần đi.

Mưa mãnh liệt rơi trên người Cổ Tiếu Tiếu, nàng theo bản năng xoa xoa mặt… Ai? Đầu vẫn còn trên cổ a.

Cổ Tiếu Tiếu bỗng nhiên thấy thân mình được nhẹ nhàng kéo dậy, tiếp theo được đặt ngồi ở trên lưng ngựa, nàng mừng rỡ xoay người, sờ lung tung ở trên vạt áo Nhiễm Nhượng Hà… Sau khi xác định nam nhân này không phải là Tĩnh Huyền Phong, nàng lại nhin không được cô đơn xoay người.

“Bổn vương đã phái người đem Tĩnh Huyền Phong đưa tới chỗ quân Hán, sẽ không nuốt lời”

Cổ Tiếu Tiếu như trút được gánh nặng khé thở ra, “Hắn không có việc gì đi? …”

“Tĩnh Huyền Phong kiêu ngạo ương ngạnh, gây thù hằn bốn phía, có người đã hạ độc hắn trước khi các ngươi gặp bổn vương, còn muốn khởi tử hồi sinh thì phải xem mạng của hắn có bao nhiêu phúc” Nhiễm Nhượng Hà nói thẳng tình hình.

Cổ Tiếu Tiếu cắn môi dưới tin tưởng vững vàng nói, “Hắn cát nhân thiên tướng, tuyệt đối không có việc gì, ngươi nếu không muốn giết ta, để lại ta trở về đi ”

“Như thế nào? Nhanh như vậy liền đã quên hứa hẹn?” Nhiễm Nhượng Hà giục ngựa chậm rãi đi trước, bẻ cong sự thật nói, “Bổn vương nhớ rõ người nào đó từng nói qua, nếu buông tha Tĩnh Huyền Phong liền đem mạng mình đưa cho bổn vương, mà bổn vương nguyên bản có thể một đao giết hắn, nhưng vì để Vương phi Hán nhân làm nô lệ lại nhịn đau thả hắn, giao dịch này thực công bằng đi?”

“…” Cổ Tiếu Tiếu nháy mắt hóa đá, nàng thật đúng là cái đứa nhỏ không hay ho!

“Ta hai mắt…”

“Mù, bổn vương cũng không nói bắt ngươi thêu hoa ”

“Ta trừ bỏ ăn cái gì cũng không biết, còn là người mù, tay chân thường xuyên lóng ngóng này nọ, ta nghĩ trong cung điện của ngươi nhất định không ít đồ cổ đáng giá, vạn nhất chạm vào hỏng rồi lại đau lòng a, ta thật sự rất không thích hợp làm nô lệ” Cổ Tiếu Tiếu khoa tay múa chân biểu hiện chính mình ngốc, quay đầu thương lượng nói, “Một quốc gia chi vương đương nhiên cần tỉ mỉ che chở, ta lại chỉ biết động tay động chân khiến ngươi càng thêm phiền toái, ngươi phải tin tưởng ta, ta này hoàn toàn là vì tâm tình suy nghĩ của ngươi mà lo lắng”

“…” Nhiễm Nhượng Hà nhìn chăm chú nàng lải nhải cái miệng nhỏ nhắn, giống như nữ nhân vừa rồi liều mình bảo vệ phu quân, oán giận kích động đã hoàn toàn biến mất, còn nữ nhân trước mắt này chỉ đang vắt hết óc suy nghĩ để cho không bị hắn bắt làm nô dịch thôi.

Thú vị, nguyên lai Tây Bằng Đinh Luân thích nữ nhân nói nhiều, cũng khó trách, thừa thiếu bù trừ, hắn trong lòng phán đoán nói.

—— Nhiễm Nhượng Hà hướng hoàng cung đi đến, hắn cùng với Cổ Tiếu Tiếu sớm cả người ướt đẫm, Nhiễm Nhượng Hà đối đãi với Cổ Tiếu Tiếu cũng không dễ dãi như Tây Bằng Đinh Luân, ra lệnh thủ hạ trước đem nàng áp giải vào nhà tù, Cổ Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy tả hữu bị người ta nhấc lên lôi đi. Đợi sau khi Nhiễm Nhượng Hà đi vào cung điện, chỉ thấy một đám nữ nhân trang điểm xinh đẹp ở trong cung điện lo lắng chờ đợi, mà nữ nhân này đó đều là hắn “Tân hoan cũ yêu” (kiểu như mới thì tò mò nhưng vẫn không bỏ cũ).

Nhóm nữ nhân phía sau tiếp trước vội vã tiến lên, Nhiễm Nhượng Hà mâu quang sắc bén đảo qua từng gương mặt xinh đẹp, cũng không lên tiếng hướng dục phòng (phòng tắm) đi đến,  một đám nữ tử bất an không yên chỉ dám liếc nhau một cái, cũng nhẹ nhàng bước theo, hầu hạ tả hữu.

Nhiễm Nhượng Hà nhảy vào trong bể to, nhóm thê tử đều rút đi quần áo tiến vào, có giúp kì lưng, có giúp gội đầu, có giúp mát xa… Chính là toàn bộ quá trình ai cũng không dám mở miệng nói chuyện, các nàng hiểu biết tính tình Nhiễm Nhượng Hà, hắn khi trầm mặc cũng có thể ngay sau đó bùng nổ, tùy tiện đưa ra một hai cái vấn đề mạc danh kỳ diệu lập tức khiến người ta á khẩu không trả lời được.

Nhiễm Nhượng Hà chậm rãi mở hai tròng mắt, đột nhiên với tay kéo một vị mỹ nữ đến trước người, sau một trận hôn kích tình qua đi, liền đẩy ra một khoảng bình tĩnh nói, “Ngươi yêu bổn vương sao?”

Nữ nhân hai má phiếm hồng ngượng ngập nói, “Yêu đến không thể tự kềm chế ”

“Nếu luôn miệng nói yêu, kia vì sao còn cho phép bổn vương cùng với những nữ nhân khác chia xẻ ?” (anh nì thích bị độc chiếm)

“…” Nữ nhân ngẩn ra, tựa hồ chưa bao giờ dám có suy nghĩ không biết lượng sức, vọng tưởng độc chiếm quốc vương.

“Xem ra các ngươi ở chung thực hòa hợp, đều đi ra ngoài đi” Nhiễm Nhượng Hà mỏi mệt nhắm mắt lại, hậu cung của hắn yên tĩnh như thế, thậm chí chưa bao giờ có người nữ nhân nào dám nói ra một cái từ “không”, hoặc là nói, đối với các nàng tín niệm chính là phục tùng, tựa hồ cùng yêu không quan hệ.

Mặc dù Nhiễm Nhượng Hà anh tuấn cao lớn, nhưng gần vua như gần cọp, cứ lấy tình cảnh nhóm thê tử của Nhiễm Nhượng Hà mà chân thật hình dung, các nàng trong lòng run sợ rời khỏi phòng, sợ đi chậm từng bước sẽ chọc quốc vương giận dữ.

“ĐemTrấn Nam Vương phi mang lại đây ”

“Vâng” thị nữ hầu hạ một bên rời đi “Thỉnh” người.

—— Cổ Tiếu Tiếu còn kịp ngồi yên ổn ở trong nhà tù đã bị thị vệ áp giải qua địa phương khác, nàng mặc cho số phận bĩu môi, không biết Tĩnh Huyền Phong đã gặp được binh lính tiếp ứng, đây là chuyện nàng hiện tại lo lắng nhất.

Cổ Tiếu Tiếu vừa đặt chân xuống, đã thấy sàn nhà ướt sũng mà ngã sấp xuống, nàng nhu nhu mông bị ăn đau, lại sờ sờ nước lạnh lẽo, nguyên lai là gian phòng tắm rửa.

“Bổn vương không thể gọi một tên nô lệ là Trấn Nam Vương phi đi?” Nhiễm Nhượng Hà tâm tình vẫn có chút không tốt.

“Ta gọi là Cổ Tiểu Tiểu” Cổ Tiếu Tiếu bò dậy, nhưng đi được hai bước lại trượt chân, nàng phẫn hận cởi giày chiến, hài đánh giặc cư nhiên không dùng để đi trong phòng a? ! … Nàng đem hai giày ném ra xa tám trượng, nhưng ném xong lại có điểm hối hận, tí nữa biết đi bằng cái gì?

… Khi nàng nghe được tiếng nước rầm rầm, mới nghĩ đến một vấn đề càng ác liệt hơn, bạn hữu này không phải là muốn nàng giúp đỡ tắm rửa đi?

=========================================

mất điện thực có bao nhiêu nguy hiểm a, khổ cái thân ta, đang bừng bừng hưng trí chiến đấu, gõ a gõ, bông dựng phụt cái mất điện, khi ta mở máy ta, cư nhiên… bàn phím đơ, đúng là dở khóc dở cười, ta vốn cài pass laptop, cuối cùng đành phải phá khóa, cũng may không mất cái gì. Có lẽ còn khoảng 5 chương nữa thì đến chỗ cần đến a, ta thực sốt ruột =))~~~

Advertisements

7 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 27)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s