[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 21)

Chương 21: Đêm trước đại chiến

Trong quân doanh đóng ngoài Vân thành

Mấy ngày nay, Tĩnh Huyền Phong không ngớt nghiên cứu phương án chiến lược, mà hắn đã đoán trước  trận chiến tranh này thực ra rất khó đánh, bởi Tây Bằng Đinh Luân chắc chắn đã giựt giây ba nước láng giềng còn lại vốn đang đối kháng  với triều đình, hắn thô sơ giản lược, nếu tứ quốc cùng phản chiến, chiến dịch lần này sẽ rơi vào quẫn cảnh thế lực ngang nhau, mà hắn không những khởi xướng chiến tranh lại còn suất lĩnh đại quân tiến vào biên giới Tây Long quốc, đầu tiên ở hình thượng cũng rất bất lợi, hơn nữa vô luận thắng hay thua song phương đối địch cũng chết quá nửa, rõ ràng, lần này Tây Bằng Đinh Luân tính cùng hắn một trận cá chết lưới rách (ý liều mình ta chết cũng phải lôi ngươi theo, đúng là hồng nhan họa thủy mak).

“Vương gia, ngài nghỉ ngơi một lát đi?” Quân sư thấy chư vị tướng lãnh trong doanh mỏi mệt sắp không chịu nổi, mà trạng thái Tĩnh Huyền Phong cơ hồ cũng đã mất ăn mất ngủ, hắn hoàn toàn có thể lý giải tâm tình lo lắng của Trấn Nam vương, cũng tự mình dâng một ly nùng trà đưa cho Tĩnh Huyền Phong.

Tĩnh Huyền Phong  có chút suy nghĩ ngồi xuống, mỏi mệt nhu nhu huyệt thái dương, chỉ cần nhắm lại hai mắt, lại liền nhìn thấy tiểu manh nhi đang khóc, biểu tình khủng hoảng bất lực… Nàng nếu là nữ tử hiểu được trời cao đất rộng  thì mình cũng sẽ không lo lắng như vậy, chính là sợ nàng nói chuyện không nặng không nhẹ chọc giận Tây Bằng Đinh Luân, nếu nàng bất hạnh thành quỷ dưới đao chiến tranh lần này, tất cả đều là do hắn tạo thành thảm kịch không thể vãn hồi, Tĩnh Huyền Phong tin tưởng rằng chính mình cả đời cũng sẽ không thể an tâm.

Hắn biết rõ trận chiến tranh này là cạm bẫy Tây Bằng Đinh Luân tỉ mỉ bày ra, lại phải nhẫn nhịn nhảy vào, chẳng sợ ngọc thạch câu phần (đá ngọc đều vỡ)

… Tĩnh Huyền Phong lệnh tam quân tướng lãnh trở về phòng nghỉ ngơi, một mình một người ngồi ở trong doanh trại chủ soái trống trải… Hắn vô lực ngả mình trên ghế, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cuộc đời lần đầu tiên vì nữ nhân đánh giặc, lại còn là một trận chiến liều chết không rõ thắng bại… Ai bảo hắn giờ không thể buông được nàng nữa rồi.

“Ai, bổn vương sao lại rơi vào trong tay tiểu manh nhi a…” Tĩnh Huyền Phong không khỏi nhẹ giọng cười, hắn vắt hết óc cũng không thể nghĩ được chính mình cũng sẽ có một ngày như vậy, hồi tưởng ước nguyện ban đầu khi thú nàng , hoàn toàn là xuất phát từ tức giận, sau một phen vui đùa mắng giận, lại đem nàng trở thành nữ nhân duy nhất kiếp này của mình. Ngươi  a, chính là đồ đê tiện, khi mất đi mới cảm thấy thực trân quý, sống hai mươi mấy năm, ngay cả chính mình đến tột cùng nghĩ muốn cái gì cũng không hiểu được.

Trong tẩm cung Tây long quốc

Cổ Tiếu Tiếu kinh hô một tiếng từ trong  ác mộng tỉnh lại, nàng ngồi dậy mồm há to hô hấp… Mộng kia thường xuyên quấy rầy giấc ngủ của nàng đến tột cùng là đang ám chỉ cái gì? Mà mộng này luôn chỉ có một cảnh tượng không thay đổi—— ngàn vạn loại bướm bay múa quanh các khóm hoa, cảnh tượng dị thường tuyệt vời, mà trong khi nàng đi ở giữa bụi hoa… Cổ Tiếu Tiếu nhất thời trong lòng “Lộp bộp” cả kinh… Trong mộng chính mình nhìn chung quanh giống như đang tìm cái gì vậy, sau đó tìm tới tìm lui không có kết quả, chỉ cần  ngẩng đầu nhìn hướng phía chân trời một cái liền bị vạn châm đấm vào mắt, sau đó nàng liền giật mình bừng tỉnh.

Cổ Tiếu Tiếu lau đi một đầu mồ hôi âm thầm hạ quyết định, nếu lại mơ thấy cảnh này, đầu tiên chính mình phải vượt qua chướng ngại tâm lý, mới có thể  biết sau khi vạn châm kia đâm xuống, đến tột cùng sẽ xuất hiện cái kết quả gì, nàng thật sự rất ngạc nhiên.

Một đạo lạnh thanh âm như băng ở bên giường nàng phát ra: “Cổ Tiếu Tiếu! Ta một lần cuối cùng cảnh cáo ngươi, cách xa Đinh Luân quốc vương một chút ”

Cổ Tiếu Tiếu không cho là đúng nằm xuống, này Hồng Hạnh như thế nào lại giống như lệ quỷ dây dưa không ngớt, thật sự là thực đáng ghét.

“Ngươi đừng quên thân phận chính mình, nam nhân của ngươi vì cứu ngươi mà đang ở trong quân doanh làm việc sứt đầu mẻ trán, còn ngươi thì sao, chẳng những không có giác ngộ của một tù binh, cư nhiên còn ở Tây Long quốc tác oai tác quái? Ta thực không hiểu, bằng cái nữ nhân mù lòa như ngươi cũng có thể gây sóng gió như thế sao ”

Cổ Tiếu Tiếu lửa giận tận trời ngồi dậy, chỉ hướng Hồng Hạnh chất vấn nói, “Đầu tiên người mù cũng là người, mời ngươi học cách tôn trọng người khác, có thể thấy gì đó thì thế nào? Nữ nhân ti bỉ vô sỉ  như ngươi còn không bằng ta cái người mù!” Nàng phẫn hận buông cánh tay, khó chịu nói, “Trăm phương nghìn kế đem ta bắt tới là ngươi, xem ta không vừa mắt cũng là ngươi, khiến cho hai nước giao tranh không phải là bổn ý của các ngươi sao? ! Ngươi không phải là hy vọng ta cái người mù này có thể gây lên sóng gió sao? Ngươi có biết hay không chính mình hiện tại mỗi tiếng nói cử động đều buồn cười cỡ nào? ! Rõ ràng là tự tay tát miệng tạo ra mâu thuẫn! —— ”

Hồng Hạnh gắt gao nắm lấy tay, lại không thể nào cãi lại lời chất vấn của Cổ Tiếu Tiếu, nàng nguyên bản có thể nhắm một mắt mở một mắt xem như chưa thấy, nhưng khi tiến vào tẩm cung của Tây Bằng Đinh Luân nhìn thấy bức họa đặt bên cửa sổ, rốt cục  dễ dàng để cho tức giận bạo phát… Tây Bằng Đinh Luân cư nhiên đem vật tượng trưng tình yêu vĩnh hằng chi tâm mang trên cổ Cổ Tiếu Tiếu, này cũng quá vớ vẩn !

“Ngươi cũng nên nhìn rõ ràng một sự kiện, bắt ngươi là quốc vương an bài, cùng ta vô can! Ta chỉ là không quen nhìn ngươi sống an nhàn sung sướng khoan dung, ngươi lấy tư cách thân phận gì đối Đinh Luân quốc vương ta tôn kính hô to gọi nhỏ, đến kêu đi hét ? Thực nghĩ đến chính mình là một thân thiên chi kiêu nữ ngàn vạn người sủng ái sao? !”

Cổ Tiếu Tiếu rốt cục nghe ra điểm manh mối, nguyên lai Hồng Hạnh là đang ghen, trách không được luôn một bộ dáng hận thấu xương nhằm vào mình.

Nghĩ vậy, Cổ Tiếu Tiếu quyết định thử phép khích tướng, nàng hai tay hoàn ngực nâng cằm khiêu khích nói, “Ngươi cũng không cần phải đối ta dùng mọi cách nói móc châm chọc, lúc ta mắng chửi người khác ngươi còn chưa biết nói đâu, thực muốn nói lại ta, ngươi dám sao?” Nàng không đợi Hồng Hạnh trả lời, ngay tức khắc đổi thành một khuôn mặt khinh thường tươi cười, “Bằng ngươi cũng không dám, chậc chậc, nói Tây Bằng Đinh Luân có phong độ như vậy thế nào lại dạy dỗ ra thủ hạ vô lễ như vậy đâu? Ngày mai ta hỏi hắn một chút nga…” Cổ Tiếu Tiếu chậm rãi thổi thổi đầu ngón tay, “Còn quên nói cho ngươi, dáng người quốc vương các ngươi quả thật không tồi, cơ ngực thực lớn a…”

Hồng Hạnh mâu trung xẹt qua một đạo sát khí, giơ lên chủy thủ trong tay để ở trên ngực Cổ Tiếu Tiếu, “Ta trước giết ngươi, sau đó tự sát hướng Đinh Luân tạ tội, ngươi cùng ta tới âm tào địa phủ gặp nhau đi! —— ”

Cổ Tiếu Tiếu nhất thời hít một ngụm khí lạnh, kế hoạch thất bại! Nàng nguyên ý là muốn kích thích nàng một chút, sau đó bức bách Hồng Hạnh trong lúc xúc động sẽ đem mình ném ra khỏi hoàng cung, sao lại tới mức giết người diệt khẩu a? Nữ nhân này có phải hay không điên rồi a ——

“Đừng đừng đừng, ngươi trăm ngàn lần đừng xúc động, ta vừa rồi chính là nói giỡn với ngươi đâu, dáng người quốc vương các ngươi là cái dạng gì ta nào biết…” Cổ Tiếu Tiếu lời còn chưa dứt, lại thấy một giọt nhiệt lệ dừng ở trên khuôn mặt, nàng theo bản năng lau đi giọt nước mắt kia, cảm thấy mũi đaođể ở trên ngực mình run nhè nhẹ… Hồng Hạnh cố ẩn nhẫn buồn khổ trong lòng nhẹ nhàng nức nở, nàng tựa hồ bị đè nén lâu lắm, thực muốn thống thống khoái khoái khóc lớn một hồi…”Ta nguyên bản là cái cô nhi không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào xin cơm miễn cưỡng qua ngày, ta vẫn nhớ rõ chuyện đã phát sinh năm ta mười tuổi, Đinh Luân quốc vương năm ấy mười sáu tuổi, lúc ấy hắn vẫn chỉ là một vị Vương tử, hắn là như vậy thiện lương, thấy ta đáng thương liền mang vào trong cung nuôi nấng lớn lên, ta có phòng của chính mình, không bao giờ phải lo lắng không có đồ ăn, còn tự mình dạy ta biết chữ đọc sách, ta lần đầu tiên thật sâu cảm nhận được nhân gian vẫn là ấm áp , cũng là lần đầu tiên phát hiện quốc vương tôn quý là bình dị gần gũi như thế… Ngươi nếu không phải là Trấn Nam Vương phi, Đinh Luân quốc vương đối với ngươi động tâm thậm chí đem ngươi phong làm vương hậu ta đều sẽ tối chân thành tha thiết chúc phúc, nhưng ngươi đã là thê tử Tĩnh Huyền Phong, cho nên ta không thể cho phép bất luận kẻ nào đùa bỡn cảm tình quốc vương, Đinh Luân quốc vương là ân nhân của ta càng là sinh mệnh của ta…” Nàng lại đưa chuôi đao tới tay Cổ Tiếu Tiếu, rồi sau đó quỳ gối bên giường còn thật sự nói, “Nếu Trấn Nam Vương phi là vì trả thù ta từng phản bội, kia Hồng Hạnh nguyện ý dùng sinh mệnh đổi lại cuộc sống bình an của Đinh Luân quốc vương, ngươi có thể động thủ, ta ở ngay trước mặt ngươi…”

“…” Cổ Tiếu Tiếu ngây ra như phỗng giơ chuôi đao, nhất thời giơ tay khươ loạn xạ, lại đụng đến bả vai Hồng Hạnh… Người đáng thương tất có chỗ đáng giận, mà nàng quả thật nên thống hận Hồng Hạnh tự tung tự tác, nhưng…”Như ngươi đã nói, ta là thê tử của Tĩnh Huyền Phong, hơn nữa trong lòng ta chỉ có một mình hắn, chẳng lẽ ta khóc lớn đại náo có thể thay đổi cục diện giờ phút này hay sao? Ta càng e ngại Tĩnh Huyền Phong chết ở trên chiến trường, ngươi khẳng định cũng không hy vọng Tây Bằng Đinh Luân xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn… Thỉnh tin tưởng ta, ta chỉ hy vọng trận chiến tranh này đừng tới, ngươi nghĩ tới chính mình vì sao hội trở thành cô nhi đi? Ngươi có nghĩ tới chiến tranh hết sức căng thẳng nhất định máu chảy thành sông không? Thắng lợi là giẫm lên vô số vong linh thi thể mới đạt được , đến lúc đó sẽ xuất hiện bao nhiêu cô nhi, ngươi nghĩ tới không? Ngươi may mắn có quốc vương nuôi nấng, mà sau chiến tranh trăm ngàn đứa bé mồ côi ai đi nhận nuôi? Ta nghĩ không phải ai cũng có thể giống ngươi hảo mệnh như vậy đi… Mang ta trở lại bên người Tĩnh Huyền Phong, mới là biện pháp duy nhất tránh cho bi kịch phát sinh ”

Hồng Hạnh chậm rãi nâng lên một đôi lệ mâu, thật lâu nhìn chăm chú gương mặt bình tĩnh tường hòa của Cổ Tiếu Tiếu… Nàng tựa hồ chính là một mặt phục tùng mệnh lệnh của Tây Bằng Đinh Luân, chưa bao giờ lo lắng qua thị phi đúng sai, bất hạnh bị Cổ Tiếu Tiếu nói trúng, phụ mẫu nàng chính là chết ở trên chiến trường loạn lạc, mà nàng lại sắp giẫm lên bi kịch vết xe đổ năm đó.

“Tuy rằng ta cũng chán ghét chiến tranh, nhưng ta tuyệt không thể phản bội Đinh Luân quốc vương” từ trong lời nói của Hồng Hạnh không khó nghe ra đã có chút ý dao động.

Cổ Tiếu Tiếu uể oải ngồi ở bên giường, “Nên nói ta đều đã nói , chính là phụ thuộc vào việc ngươi nên cân nhắc như thế nào, nếu ngươi thực tâm ái nam nhân này, ít nhất nên cầu nguyện hắn có thể cả đời bình an”

… Tây Bằng Đinh Luân đứng lặng ngoài cửa  nghe đối thoại rõ ràng, hắn sớm phát hiện thần sắc Hồng Hạnh có chỗ không đúng, lo lắng một đường đi theo, Hồng Hạnh quả thực tiến vào phòng Trấn Nam Vương phi. Sau khi nghe xong, hắn tựa hồ hiểu được chỗ không giống người thường của Trấn Nam Vương phi… Cổ Tiếu Tiếu không hề coi mình là một cái Vương phi cao cao tại thượng tôn quý, nàng sẽ không giảng đạo lý lớn lại càng không tính thông minh, chỉ là một thê tử hy vọng trượng phu luôn luôn bình an, một cuộc sống tiểu nữ nhân quá ư bình phàm.

Mà Hồng Hạnh trong lời nói chất vấn Trấn Nam Vương phi kia đã không chút nào giữ lại tiếng lòng, đối chính mình là một mảnh cảm tình chân thành tha thiết, làm hắn tự đáy lòng cảm thấy thật có lỗi, cũng làm cho hắn cảnh giác đến một sự việc, chính mình tựa hồ  bất tri bất giác quá mức chú ý tới Trấn Nam Vương phi … Hắn chậm rãi xoay người rời đi… Hắn rốt cục hiểu được chính mình vì sao luôn làm chuyện phải hối hận, vì sao mạc danh kỳ diệu đem vĩnh hằng chi tâm đeo lên cổ nàng, một nữ nhân trong lòng có gì sẽ nói hết ra, trong lúc vô tình một lần lại một lần trêu chọc tâm của hắn. Hắn tựa hồ luôn luôn ở trên thế gian này tìm kiếm một phân cảm giác kia, là tình cảm không gì có thể thay thế, lần đầu gặp mặt sẽ có cảm giác quen thuộc, có thể vô duyên vô cớ cười, cũng sẽ khiến cho nhau có cảm xúc phập phồng dao động, có thể vô luận thân thiết ở bất kì chỗ nào mà không sợ người ta nhàn tản đàm tiếu, thậm chí còn tán gẫu tới cao hứng phấn chấn… Mặc dù chỉ có thể nhìn thấy đối phương thôi cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn, nhưng tình cảm trân quý này , lại đặt trên người một nữ nhân không thể yêu. (Chuối ca ca)

Hắn nhẹ giọng thở dài, có lẽ ở một thế giới khác, bọn họ đã từng yêu nhau đi.

=========================================

*chỉ lên trên* thấy không, hum qua trong lúc trầm cảm nặng nề ta đã xóa đi phân nửa cái nhà này, nếu không phải vì còn chút lương tâm ít ỏi đem đi bán người ta cũng ngại đen tối mà không thèm mua thì ta đã xóa luôn cả cái WP này rồi. Cũng may cái đoạn nhảm trong truyện này chỉ còn 1 chương nữa thôi, chương sau nữa Phong ca về, mà ta thấy tình tiết càng lúc càng hay nên mới giữ lại không thì chỉ 1 cú nhấp chuột là ta đốt tuốt, chương này chả có gì, tí có j ta up nốt cái chương nhảm nhí phía sau cho nó hít, đọc cho nó đỡ bị hẫng, mai ra sân bay đón Phong ca vìa. Nàng nào đặt vé cho Phong ca đi nhớ😉

10 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 21)

  1. ss oi, em là em like Đinh Luân ca ca nhiều nhiều yk, tỷ đừng ghét huynh ấy nhen.
    ah, em quên xin phép tỷ, cho em xin một ghế nhà tỷ, nếu hết ghế thì cho e trải chiếu ngồi dưới đất nhá. *chớp mắt*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s