[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 22)

Chương 22: thổ lộ

“Ngươi không cóviệc cần làm sao?” Cổ Tiếu Tiếu cầm một mảnh dứa nhét vào trong miệng, nàng chính là không rõ Tây Bằng Đinh Luân vì sao luôn rảnh như vậy, không phải muốn đánh trận sao? Hắn không đi chuẩn bị tác chiến lại cùng nàng ngồi một chỗ làm cái gì, chẳng lẽ là sợ nàng chạy?

Buổi chiều dương quang ấm áp rơi trên hình dáng thâm thúy rõ ràng của Tây Bằng Đinh Luân, hắn thản nhiên ngồi ở trên ghế, không chút để ý ăn hoa quả, “Im lặng, ta đang tự hỏi ”

“…” Cổ Tiếu Tiếu nghe bọn thị nữ ở một bên đàm luận chuyện hôn phối hôm nay của Hồng Hạnh , nàng nhịn không được nhiều chuyện nói, “Hồng Hạnh phải gả cho ai nha? Suất (đẹp trai) hay không suất?”

Tây Bằng Đinh Luân dừng một chút, trả lời, “Ân, anh tuấn cao lớn, ngươi còn nhớ cái tân nương người Miêu kia không?”

Cổ Tiếu Tiếu gật gật đầu, ném dứa nghiến răng nghiến lợi nói, “Đốt thành tro ta cũng nhớ rõ nàng, hiện tại ngẫm lại, trách không được khi đó nàng còn cùng ta vừa nói vừa cười, bởi chân chính bị cướp cũng  không phải nàng!”

“…” Tây Bằng Đinh Luân không cho là đúng cười, ngày ấy Cổ Tiếu Tiếu không để ý hình tượng hô to cướp nhầm người, có lẽ giống như tiếng sét giữa trời quang, a…”Bổn vương đem Hồng Hạnh gả cho thân đại ca của nàng kia , cũng là đại tướng đắc lực của bổn vương ”

“Nhưng là Hồng Hạnh nàng… Vui sao?” Cổ Tiếu Tiếu muốn nói lại thôi che miệng lại, nếu Hồng Hạnh chính mình chưa hướng Tây Bằng Đinh Luân thổ lộ, nàng lắm mồm cũng không tốt lắm.

Tây Bằng Đinh Luân chậm rãi khép lại trang sách, lại nhìn lên bầu trời đầy nắng, từ từ nói, “Mỗi người đều nên có hạnh phúc cho riêng mình, bổn vương sẽ không để cho nàng phí hoài quãng đời còn lại bên mình” hắn Cổ Tiếu Tiếu có chút suy nghĩ hạ mắt, một lời hai ý nghĩa nói, “Nếu không thể cho người đó cảm tình, thì hãy giúp người ấy tìm được ngọn nguồn hạnh phúc…”

Cổ Tiếu Tiếu hiểu ý thở dài, xem ra Tây Bằng Đinh Luân biết Hồng Hạnh có tâm ý với hắn, nếu không thể  yêu thương nàng, giữ ở bên người chỉ có càng làm Hồng Hạnh thống khổ, này miễn cưỡng cũng coi như một biện pháp tốt.

Nàng lầm bầm lầu bầu cảm khái nói, “Vì sao những người yêu nhau, lại không thể thuận thuận lợi lợi sống cùng một chỗ? Xem ra thế gian thực sự nhiều bất đắc dĩ như vậy a…”

Tây Bằng Đinh Luân mâu trung xẹt qua một tia ảm đạm… Quả thật có nhiều bất đắc dĩ lắm, hắn yêu người đã trở thành thê tử của người khác.

“Ngươi hận ta sao?”

Cổ Tiếu Tiếu ngẩn ra, “Bây giờ còn chưa nói tới hận đi, bất quá ngươi nếu ở trên chiến trường tổn thương, hoặc giết chết Tĩnh Huyền Phong, ta nghĩ ta nhất định sẽ hận ngươi, hơn nữa ta còn không có quyền lợi tái giá, chỉ có thể cả đời sống thủ tiết ”

“A, bổn vương nghĩ đến ngươi có bao nhiêu yêu Tĩnh Huyền Phong, xem ra ngươi vẫn là nữ nhân không chịu được cô đơn ”

Cổ Tiếu Tiếu thề thốt phủ nhận nói, “Ta khi nào thì nói thương yêu hắn đến chết đi sống lại ? Hôn nhân giữa chúng ta là do Hoàng Thượng nhất sương tình nguyện tác hợp , ngay từ đầu vốn chính là  ép duyên ”

Tây Bằng Đinh Luân vừa nghe lời này sợ run hồi lâu, trong lòng tựa hồ lại dấy lên một tia hy vọng, hắn mỉm cười ngồi vào ghế bên cạnh Cổ Tiếu Tiếu, nửa thật nửa giả nói, “Ngươi có thể  gả cho ta, dù sao ta cũng danh chính ngôn thuận cướp ngươi về”

“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng vừa kéo, lời này nói , cướp lại vẫn còn là danh chính ngôn thuận , nàng chán nản đẩy hắn một cái, “Ngươi sớm cách xa ta ra một chút a, nam nhân của ta vẫn còn đang sống khỏe mạnh a!”

Tây Bằng Đinh Luân nhợt nhạt cười, thẳng thắn nói, “Kia sau khi bổn vương giết Tĩnh Huyền Phong, ngươi lại tái giá ”

Cổ Tiếu Tiếu nhất thời nhíu mày xem thường, giận dữ nói, “Ta khuyên Đinh Luân quốc vương vẫn là tự cầu nhiều phúc đi, đừng rủa nam nhân của ta nữa được không? !”

Tây Bằng Đinh Luân thản nhiên gác một cánh tay ở trên bàn, hắn không hề chớp mắt chăm chú nhìn Cổ Tiếu Tiếu, không khỏi hơi hơi thở dài… Này tiểu nữ nhân khẩu thị tâm phi, tức giận đến mặt đều đỏ, còn không chịu thừa nhận tâm ý chính mình.

—— ba ngày sau sẽ cùng Tĩnh Huyền Phong chính thức quyết đấu, mà hắn đêm nay lại muốn dẫn Trấn Nam Vương phi đi quân doanh khảo sát, tựa hồ ngay cả thời gian làm cho nàng thay đổi tâm ý đều không có, huống chi, nàng một lòng thầm nghĩ Tĩnh Huyền Phong, này làm hắn vô lực cỡ nào.

“Ta cảm thấy chúng ta dường như đã quen biết nhau từ trước”

Cổ Tiếu Tiếu câu được câu không gật gật đầu, “Hết thảy mọi thứ đều có thể, giống như chuyện xuyên qua tà hồ như vậy ta đều đã gặp phải, còn có chuyện gì không thể phát sinh đâu ”

Tây Bằng Đinh Luân hứng thú nhìn nàng gật gật , nói chuyện không đâu đón ý nói hùa nói, “Ngươi từng gặp qua Diêm Vương gia sao?”

“Miễn bàn lão tiểu tử kia , nhớ tới hắn ta liền một bụng tức! Ách…” Cổ Tiếu Tiếu kinh hô một tiếng hai tay thở dài đối với thổ địa công công nhận lỗi: Diêm Vương gia đại thần, ta không phải cố ý đối ngày có ba nói bốn, tuy rằng ngài đối ta thật sự không tốt, nhưng ta là thật sự  muốn cảm tạ ngài cho ta thêm một cơ hội sống sót, cho dù có bị mù đi! Bất quá chỉ là nói miệng mà thôi, trăm ngàn lần đừng đem ta nhốt đánh vào mười tám tầng địa ngục a.

Tây Bằng Đinh Luân thấy nàng hành động cổ quái không khỏi hoãn thanh, hắn tự nhiên đưa cánh tay khoát lên lưng ghế dựa đằng sau Cổ Tiếu Tiếu… Mà Cổ Tiếu Tiếu rất sợ chết sau khi mặc niệm thông suốt, mới tự ai hối tiếc hướng lưng ghế dựa vào, cái ót vừa vặn nằm ở trên tay Tây Bằng Đinh Luân, sau đó lại thư thư phục phục nhắm mắt dưỡng thần, “Vì sao lại để ta làm người mù, thực đáng tiếc ai…”

… Cánh tay Tây Bằng Đinh Luân vẫn không nhúc nhích để mặc cho nàng dựa vào, không tự chủ được tâm tình sung sướng, “Không cần khổ sở…”

Cổ Tiếu Tiếu khơi mào mi liếc mắt hắn một cái, “Ngươi nói chuyện đều mang ý cười, an ủi người cũng nên xuất ra chút thành ý được không?”

Tây Bằng Đinh Luân chỉ đơn giản là muốn tranh thủ lúc rảnh rỗi cùng nàng trò chuyện, nhưng đại chiến lửa sém lông mày (ý nói khẩn trương vội vã), hắn phải tuân thủ hứa hẹn đem Trấn Nam Vương phi trả lại cho Tĩnh Huyền Phong, nghĩ vậy, hắn bất đắc dĩ thở dài, “Đêm nay bổn vương sẽ mang ngươi rời khỏi hoàng cung đến quân doanh, ngươi còn có cái gì đặc biệt muốn ăn hoặc là muốn làm không?”

Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe được rời khỏi hưng phấn ngồi dậy, đáp phi sở vấn nói, “Có phải là nói ta rất nhanh có thể nhìn thấy Tĩnh Huyền Phong ? Ha ha —— cái gì cũng không muốn ăn, đemđóng gói ‘Lão rùa thần’ giúp ta , cám ơn ”

Tây Bằng Đinh Luân miễn cưỡng phát ra một tiếng cười khổ, kéo kéo tay nàng, “Bồi bổn vương đi một chút đi, một trận sinh tử chưa biết, bổn vương muốn nhìn  lại cây cỏ mình tự tay gieo trồng…”

Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng chợt tắt, trong lòng không hiểu sao lại nổi lên một phần thương cảm, nàng ứng thanh đứng lên… Mà Tây Bằng Đinh Luân chưa mở miệng nói chuyện tiếp, Cổ Tiếu Tiếu mặc dù không nhìn thấy biểu tình hắn giờ phút này, nhưng nghĩ rằng tâm tình của hắn cũng đang không được tốt, dù sao chiến tranh là tàn khốc lãnh huyết như vậy, nàng vội ho một tiếng an ủi lung tung nói, “Ta sẽ hảo hảo chiếu cố lão rùa thần , ngươi yên tâm đi…”

“…” Tây Bằng Đinh Luân khóe miệng nhếch lên, Cổ Tiếu Tiếu đối Tĩnh Huyền Phong có thể nói là tin tưởng mười phần, rõ ràng nói hắn nhất định phải chết không thể nghi ngờ.

” Sau khi tiến vào quân doanh, bọn lính có lẽ sẽ đối với ngươi có lời nói bất kính, không cần nghĩ nhiều là tốt rồi ”

Cổ Tiếu Tiếu vẻ mặt hắc tuyến, trong đầu hiện lên hình ảnh mười đại khổ hình, nàng nuốt nuốt nước miếng, tranh thủ đồng tình nói, “Bọn họ hội ngược đãi ta một nữ tù binh đáng thương, ủy khuất vừa mù vừa vô tội lại vô lực sát thương sao?”

Tây Bằng Đinh Luân thất thanh mỉm cười, “Ngươi đừng sợ, không phải còn có bổn vương ở đây sao?”

Cổ Tiếu Tiếu nhớ tới có một lần ở trên đường nhìn thấy tình cảnh một đám tiểu lưu manh… Lúc ấy mười mấy kẻ vây đánh một người, liên tục đấm đá đánh cho nam nhân kia răng rơi đầy đất ôm đầu cầu xin tha thứ, lúc ấy Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy người nọ thật đáng thương, ngay cả một người chạy đến giúp đỡ đều không có, vừa lúc này một người bộ dáng hiên ngang anh dũng vọt lên hướng nhóm tiểu lưu manh, miệng còn hô “Dừng tay! Đừng đánh bạn ta! ——” vừa nghe lời này, Cổ Tiếu Tiếu còn thực sự cảm động một chút, nghĩ rằng người bạn hữu này thực rất dũng cảm rất nghĩa khí , mà nam nhân đang quỳ rạp trên mặt đất còn kêu tên nam nhân kia, chứng tỏ hai người thực sự nhận thức , nhưng là… Ai ngờ chờ khi người nọ chạy đến bên người, ngoài miệng vẫn hô “Đừng đánh đừng đánh” nhưng chân lại vẫn cuồng đá lên ót của nam nhân kia (Omo 0_o), Cổ Tiếu Tiếu nhìn thấy một màn này nhất thời hóa đá, cuối cùng vẫn là nàng vụng trộm trốn ở góc phòng gọi 110 mới cứu được nam nhân kia.

“Ta sao biết được ngươi có thể hay không hai mặt a? Không được phép vừa nói ‘Dừng tay’ ! Một bên lại dùng ánh mắt nói cho thủ hạ ‘Mau đánh’ !”

Tây Bằng Đinh Luân ngẩn ra, “Ngươi như thế nào lại có ý tưởng này, tư duy cũng thực quá quái dị ”

Cổ Tiếu Tiếu liền thể hiện thái độ của “Địch nhân”, “Ta chính là rất thông minh, không có biện pháp a, chúng ta tốt nhất là nên bảo trì khoảng cách an toàn đi, ta cũng không muốn lỡ  một câu nói sai đắc tội ngươi ”

“Ngươi cho là chính mình còn chưa nói lỡ lời? Nguyên lai bổn vương đối với ngươi dung túng như vậy, ngươi lại hoàn toàn không hiểu đến ”

“…” Cổ Tiếu Tiếu không rõ cho nên nháy mắt mấy cái, “Ta, nghĩ đến ngươi đối với ai đều hiền hoà như vậy ”

“Nếu vua của một nước đối bất luận kẻ nào cũng vẻ mặt ôn hoà, ngươi cảm thấy sẽ thống trị vương quốc như thế nào?” Tây Bằng Đinh Luân vốn không nên đề cập chuyện đặc biệt này, bởi vì hắn đã quyết định đem phân cảm tình không nên tồn tại này cất giấu thật kĩ, nhưng đối mặt Cổ Tiếu Tiếu xa cách cùng hiểu lầm, hắn quả thực không thể chịu đựng được.

Cổ Tiếu Tiếu không được tự nhiên giật giật tóc, tựa hồ bị hắn chất vấn đã  quên chính mình là kẻ yếu thế vội vàng túm lấy hắn, “Thực xin lỗi, ta chỉ là nghĩ đến ngươi muốn cùng Tĩnh Huyền Phong đối địch, trong lòng thực bất an ”

“Nên nói xin lỗi , là ta” Tây Bằng Đinh Luân lại kéo tay nàng chậm rãi đi trước, âm thanh cũng dịu đi nói, “Đừng bàn việc này nữa được không? Ta chỉ muốn im lặng đi dạo…”

Cổ Tiếu Tiếu thuận theo ứng thanh, nếu không phải bởi vì chiến tranh nàng cũng sẽ không nhận thức Tây Bằng Đinh Luân, mà Tây Bằng Đinh Luân người này tổng thể mà nói đối chính mình thực sự chiếu cố , chính là  loại kỳ ngộ quen biết này khiến chp người ta trong lòng cảm giác rất mâu thuẫn.

Tây Bằng Đinh Luân im lặng bước đi một đoạn, ánh mắt dừng ở trên người Cổ Tiếu Tiếu, nàng im lặng trên nét mặt mang theo mấy phân ngưng trọng, bỗng nhiên ý thức được chính mình không nên cấp nàng thêm phiền não… Hắn đứng lặng bên hồ, nhẹ giọng cười, “Ngươi lần trước không phải nói muốn sờ sờ vương liên diệp sao, trước mặt ngươi chính là hồ nước đó”

Cổ Tiếu Tiếu bĩu môi sớm không có hưng trí, “Vương liên diệp chỉ có thể chịu được sức nặng khoảng hai mươi cân, ta lại không thể ngồi ở bên trên ”

“Ai nói không thể?” Tây Bằng Đinh Luân lời nói chưa dứt, giữ lấy eo nàng lướt trên mặt hồ, Cổ Tiếu Tiếu vừa cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, đã cảm thấy chân mình ở trên vương liên diệp, nàng khẩn trương gắt gao ôm cổTây Bằng Đinh Luân, oa oa kêu to, “Sẽ sẽ sẽ bị chìm mất, mau đưa ta trở lại bên bờ a —— ”

Tây Bằng Đinh Luân không thèm đáp lại, nhẹ nhàng để nàng đứng ở trên bề mặt lá cây cực đại vương liên diệp, “Ta sẽ nâng ngươi, đứng thủ xem” … Cổ Tiếu Tiếu khiếp đảm di di mũi chân, lại thấy ngón chân bị hồ nước trong trẻo nhưng lạnh lùng bao phủ, nàng nhất thời cuộn mình lại gần Tây Bằng Đinh Luân, Tây Bằng Đinh Luân nhẹ giọng cười, “Trên lá vương liên diệp có một tầng nước di động, tin tưởng ta ”

Lời này coi như làm cho Cổ Tiếu Tiếu ăn thuốc an thần, nàng hít một hơi thật sâu, thật cẩn thận đứng trên mặt lá, mặt lá vương liên diệp giống như một chiếc thảm nước, thật sự vững chắc khiến nàng ha ha cười, lớn mật thả lỏng hai chân, còn không thành thật cao thấp nhún nhún vài cái, “Giống như có chút lông xù gì đó, rất ngứa, hảo ngoạn hắc hắc…”

Tây Bằng Đinh Luân lực đạo vừa phải giúp nàng giảm trọng lượng, không khỏi thấy nàng vui vẻ tươi cười mà cười theo, chỉ như thế này cũng có thể làm nàng thỏa mãn cười to, một nữ nhân đơn giản cỡ nào a.

Cổ Tiếu Tiếu đùa nghịch trong chốc lát mới nghĩ đến Tây Bằng Đinh Luân phải chống đỡ đại bộ phận thể trọng…”Ta chơi đã rồi, vất vả cho ngươi” nàng vừa nói vừa ôm bả vai Tây Bằng Đinh Luân ý bảo phải về bên bờ… Tây Bằng Đinh Luân cảm thấy một bộ thân thể mềm mại dán lên ngực, giống như ôn nhu khó thể buông tay, hắn kìm lòng không đậu ôm thắt lưng của nàng, gắt gao ôm vào trong ngực…

Cổ Tiếu Tiếu đợi trong chốc lát, vẫn chưa thấy mình rời khỏi mặt nước, không khỏi vỗ vỗ bả vai hắn nhắc nhở nói, “Ta muốn quay lại trên bờ ”

“Nga…” Tây Bằng Đinh Luân ôm lấy thân thể của nàng quay về bên bờ, nhưng như trước vẫn nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực… Cổ Tiếu Tiếu ý đồ giãy dụa thoát ra, lại càng bị hắn chặt hơn, nàng nhất thời không hờn giận nói, “Thả ta xuống dưới nha ”

“wei jia mo” (tiếng Miêu: ta yêu ngươi) Tây Bằng Đinh Luân thì thào tự nói, đem hai má chôn ở trong tóc của nàng , đây có lẽ sẽ là cơ hội thân thiết cuối cùng.

“Thịt, thịt giáp mô? …” Cổ Tiếu Tiếu nghe không hiểu hắn nói cái gì, chỉ biết là bờ ngực hắn cực nóng như muốn đem chính thân hình mình hòa tan, mà trong lời nói của hắn lại ẩn ẩn một tia đau thương, có lẽ là trước đại chiến nên tâm thần bất an đi?

Cổ Tiếu Tiếu lễ phép tính vỗ vỗ bả vai hắn, an ủi nói, “Nếu không muốn đánh giặc cũng đừng bức chính mình, kỳ thật công danh lợi lộc chẳng qua là vật ngoài thân, có lẽ ngươi phải ngồi vào vị trí này cũng có nỗi khổ riêng… Chỉ cần không thẹn với lương tâm là tốt rồi…”

Sau một hồi… Tây Bằng Đinh Luân nâng lên hai má của nàng, chăm chú nhìn một lát, ôn nhu nói, “chan ra k hun ” (tiếng Miêu: ta thực sự rất yêu ngươi— ngươi có thôi đi không, tra tiếng dân tộc là việc mệt mỏi cỡ nào a, nói đại anh yêu em ko phải là đc sao, nói tiếng TQ, tiếng anh hay tiếng Vn cũng đc, cớ j đi nói tiếng dân tộc thiểu số???)

“Nói chêm chọc cười? Ngươi đến tột cùng là đang nói cái gì…”

Tây Bằng Đinh Luân nhếch lên khóe miệng một chút, nói ra coi như thoải mái hơn, tuy rằng nàng không rõ ý nghĩa… Buông nàng ra hướng cung điện đi đến, “Ngươi không cần biết, ta chỉ là đang lầm bầm lầu bầu ”

Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng giật giật, khi dễ nàng không hiểu ngoại ngữ, chắc chắn là đang mắng nàng!

======================================

hết rồi, đoạn dở hơi này cuối cùng cũng qua, đề nghị fan clup của Phong ca xếp hàng mai ra sân bay Nội Bài đón Star vìa, hắc hắc 😉

Advertisements

8 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 22)

  1. mieng keu”dung danh”ma con di dap nguoi ta
    qua that la bai phuc
    hnay duoc nghi ma h moi dc dong vao mt
    haiz!
    ah,quen. mai phai ra san bay don anh Phong moi dc
    Minh di day~~t.a.m..b.i..e…t~~

  2. ss này kị thị nam phụ quá >.< dù anh bây giờ hơi đểu chút ( tương lai chưa biết) nhưng có cần mỗi lần đến cảnh của ảnh là ss giống như hận không lấy gạch chọi thì không chịu nổi *đau lòng* dù sao cũng là soái ca *hức hức* không là fan của ảnh nhưng ảnh là suất ca a , mọi chuyện đều có thể châm trước *cọ cọ , dụi dụi*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s