[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 20)

Chương 20: “Dạo đêm” trong ngự hoa viên:


“Không cần ngươi giúp mặc! Chuyển qua đây a ——” Cổ Tiếu Tiếu một bên cướp quần áo từ Tây Bằng Đinh Luân, một bên đẩy mạnh hắn xuống đất. Tây Bằng Đinh Luân thuận thế ngồi dưới đất, vốn hắn thấy Cổ Tiếu Tiếu sờ soạng hồi lâu cũng không biết nên mặc như thế nào, chính là hảo tâm hỗ trợ chỉ chỉ vị trí cổ áo, nàng liền như con nhím xù hết lông nhọn lên, Tây Bằng Đinh Luân hết đường chối cãi nói, “Bổn vương thật sự là hảo ý… Vẫn là không đúng, ngươi hiện tại đụng đến là tay áo…”

Cổ Tiếu Tiếu giờ phút này thấp thỏm, nổi giận đùng đùng đem quần áo ném xuống đất, “Đây là xiêm y kiểu gì? Không giống với đồ ta mặc trên người, ngươi có phải đang đùa giỡn ta hay không?”

“Ngươi nói muốn giữ bí mật, nên bổn vương mượn một bộ nam trang cho ngươi mặc ” Tây Bằng Đinh Luân nhặt lên bộ quần áo sẫm màu, không nhanh không chậm nói, “Ngươi trước mặc quần áo vào, sau đó, bổn vương mang ngươi đi  hoa viên một vòng, báo cho thị nữ biết ngươi là vô ý rơi xuống nước rồi mới thay đổi bộ này không phải ổn thỏa ?”

Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe lời này, cũng cảm thấy Tây Bằng Đinh Luân lo lắng so với chính mình chu toàn hơn, ít nhất người này khi tỉnh lại thái độ cũng không tệ lắm, đường đường Tây Long Quốc vương lại ăn nói khép nép sám hối , hẳn là sẽ không còn tà niệm đi?

Nàng vội ho một tiếng hoãn thanh nói, “Được rồi, ta lại tin tưởng ngươi một lần, ngươi giúp ta mặc , dù sao trước ngực cũng không bị ngươi xé” nàng một bên rút đi quần áo trên người một bên tự trấn an mình, “Kỳ thật ta dáng người thực không có gì xem , nữ tử Tây Long Quốc các ngươi trước sau đều đẫy đà mười phần, thật không hiểu thần kinh ngươi thế nào lại đứt cầu dao ” (Phong ca, ca thấy chưa, chê vợ cho lắm vào giờ chả còn ý tứ ý tung j kia kìa)

“…” Tây Bằng Đinh Luân mất tự nhiên xẹt qua một chút tuyết trắng trước ngực nàng, kỳ thật cái yếm  của nàng vừa nãy đã bị mình kéo rách, Cổ Tiếu Tiếu hồn nhiên không biết cởi váy dài, chỉ còn lại nội y rồi mới giơ hai tay ra hướng về phía trước duỗi thẳng… Tây Bằng Đinh Luân tận lực tránh nhìn vào ngực nàng tiến lên, vội vàng giúp nàng mặc tốt, đợi Cổ Tiếu Tiếu chính mình sửa sang hảo quần áo xong, vấn đề lại tới nữa…  Cổ áo nam tử vốn thực lớn, hơn nữa lại thùng thình không chỉnh, lộ ra một đoạn như ẩn như hiện nhũ hoa nhợt nhạt, Cổ Tiếu Tiếu đem quần đùi mặc vào, kéo đai lưng quần thực lớn đứng lên, “Có dây thừng không?”

“Nga” Tây Bằng Đinh Luân ánh mắt không tự chủ được lại dừng trên đôi chân mảnh khảnh của nàng.

“Nga cái gì nga, lưng quần rất trễ ”

“Ân? …” Tây Bằng Đinh Luân giờ phút này biểu tình tương đương giằng co, muốn nói Cổ Tiếu Tiếu dáng người thật sự không tính là xuất chúng, hắn cũng không biết làm sao vậy, chính mình lại hệt như một đại sắc ma  mười mấy năm chưa chạm qua nữ nhân. (tự nhiên có chút thông cảm, chậc chậc)

Tây Bằng Đinh Luân chưa đứng dậy, vươn cánh tay kéo ống quần nàng hướng chính mình tới gần, tìm dây lưng buộc cố định quần đùi với eo bụng, Cổ Tiếu Tiếu nhất thời bị đụng tới ngứa thịt, cạc cạc cười né qua tránh đi… Mà dục niệm trong lòng Tây Bằng Đinh Luân thật sự bị tiếng cười tinh lọc kia tẩy sạch, hắn tự giễu cười, nhưng vẫn giúp nàng buộc thật tốt, lại đứng dậy giúp nàng lấy hài đặt ở bên chân, “Tốt lắm, mang ngươi đi ngắm thưởng thức ngự hoa viên của bổn vương, nhìn không thấy cũng không sao cả, ngươi có thể lấy tay sờ, dùng mũi ngửi thấy ”

Cổ Tiếu Tiếu sớm không có ý từ chối, nàng khơi mào  mi… Mình sẽ cùng động vật nguy hiểm này đi dạo vườn cây sao? Bất quá thật đúng là có điểm muốn đi… Tây Bằng Đinh Luân tựa hồ nhìn thấu do dự trongmắt nàng , mà thưởng thức hoa cỏ đối với hắn mà nói là một  việc cực kỳ hưởng thụ, mỗi khi hắn tâm phiền ý loạn, sẽ chỉ muốn một mình ngồi ở trong vườn hoa an tĩnh, “Ngươi nếu không muốn thì quên đi, bổn vương cũng không miễn cưỡng”

Cổ Tiếu Tiếu ngồi xổm xuống sờ soạng trong chốc lát nhặt lên cạp váy đã bị xé rách, nàng giơ lên một đầu đưa cho Tây Bằng Đinh Luân cười tủm tỉm, “Có hướng dẫn viên du lịch miễn phí giúp ta giới thiệu từng cái kỳ hoa dị thảo, mà ta quả thật cũng không muốn bỏ qua cơ hội lần này, hắc hắc…”

Tây Bằng Đinh Luân nhìn về phía cạp váy màu tím không khỏi ngẩn ra, “Lôi kéo thế này,hình như có chút thất lễ?”

Cổ Tiếu Tiếu không cho là đúng lắc đầu, “Nhớ  hồi còn ở Vân thành, Tĩnh Huyền Phong coi ta giống như ngựa mà kéo đi hết cả một ngọn núi, hắn cũng không có cảm thấy ngượng ngùng, ngươi liền đừng khách khí”

Tây Bằng Đinh Luân cái hiểu cái không túc khởi mi, ” nam tử người Hán không tôn trọng thê tử như thế sao?”

Cổ Tiếu Tiếu cũng không quản hắn có nguyện ý nghe hay không, hưng trí bừng bừng giải thích nói, “Kỳ thật cũng không phải bị kéo đi toàn bộ, hắn chọc ta sinh khí, sau ta liền khóc xấu lắm, hắn không có biện pháp đành phải ôm ta đi, này chỉ xét hắn là hoàng tộc cũng đủ ngạc nhiên, nhưng ngươi đừng quên, hắn lại còn là tam hoàng tử mà  Hoàng Thượng sủng ái nhất, bình thường thực rất bá đạo ”

Tây Bằng Đinh Luân nhìn chăm chú nàng hạnh phúc tươi cười, giống như lòng của nàng đang tràn ngập tình yêu, Tây Bằng Đinh Luân bình tĩnh nhìn qua nơi khác… Mà hắn cùng với Tĩnh Huyền Phong nhất định phải có một người ngã xuống, nếu là Tĩnh Huyền Phong, không khó đoán được,Trấn Nam Vương phi giờ phút này cùng hắn chuyện trò vui vẻ  đến lúc đó sẽ biến thành bộ dáng nào, hắn trầm trầm khí… Chỉ tự trách mình không nên quá thân cận Trấn Nam Vương phi, giờ thành ra lại tự tạo cho mình  thêm một chút phiền muộn, hắn nắm lấy đai lưng đi qua chỗ khác, từng bước một vững vàng đi giữa vườn hoa——

—— mà chỉ trong một ngày, hắn đã nhận được thư khiêu chiến Tĩnh Huyền Phong đưa tới, bằng hiểu biết của hắn đối Tĩnh Huyền Phong, khi chinh chiến nhất định phải nắm thế chủ công, có thể đoán, không tới hai mươi ngày sẽ xuất binh tiến đánh… Bất quá, Tây Bằng Đinh Luân trước khi cướp Trấn Nam Vương phi đã dự trù  phát ra tín hàm tới ba nước láng giềng hữu hảo, mà trong thư lại  đầy những lời lẽ khiêu khích—— Hán quân có kế hoạch xâm chiếm tứ quốc xung quanh. Quốc vương ba nước kia đã hồi âm cam đoan, quân Hán tùy ý làm bậy vọng tưởng khuếch trương lãnh thổ, bọn họ chắc chắn toàn lực trợ giúp. (đồ nham hiểm, ta ác cảm lão này, soái thì soái cơ mà thâm hiểm)

Hán quân đóng tại Vân ngoài thành ước chừng năm vạn người, nếu tứ quốc liên minh toàn lực phóng ra, Tây Bằng Đinh Luân tinh vi tính toán qua, tổng số binh lính có thể đạt tới  sáu vạn, đại quân sau khi tiêu diệt Tĩnh Huyền Phong xong đoạt lại Vân thành ít nhất có tám phần chắc thắng.

“A! Ta biết ta muốn nhìn cái gì !” Cổ Tiếu Tiếu đột nhiên kéo lấy đai lưng, hoa chân múa tay vui sướng giải thích nói, “Chính là cái cây… có lá đến tiểu hài tử cũng có thể ngồi lên, giống cái bàn hoa quả thật lớn,trong hoa viên của ngươi có không?”

Tây Bằng Đinh Luân thu hồi chiến lược suy nghĩ, “Ngươi là chỉ… Vương liên diệp?” (hoa sen)

Cổ Tiếu Tiếu không xác định gãi gãi lỗ tai, “Hẳn là thế, ta muốn sờ sờ cái kia ”

Tây Bằng Đinh Luân mâu trung xẹt qua một tia nhu hòa, “Bất quá nó ở trong hồ nước, ngươi phải cẩn thận” hắn đi vài bước mới ý thức được một sự kiện, “Ngươi như thế nào biết được vương liên diệp? Không phải ngươi từ năm mười tuổi đã bị mù sao?”

Cổ Tiếu Tiếu xoắn lọn tóc, hàm hồ  tả lời, “Ta nghe người ta nói ”

“Người nào?”

“Ai nha, có nói ngươi cũng không biết, sao lại hỏi nhiều vậy?”

Tây Bằng Đinh Luân không cho là đúng ứng thanh, ” bằng hữu kia của ngươi nhất định đã tới Tây Long quốc, hơn nữa đã từng đến hoa viên của bổn vương, bởi vì vương liên diệp chỉ có ở chỗ này”

“…” Cổ Tiếu Tiếu khinh thường hừ nhẹ một cái, cũng chẳng đáng gì, mà làm như bảo bối, mấy trăm năm sau hồ nước nào chả có.

Phiến lá vương liên cực đại, giống như chiếc bàn ngọc nổi trên mặt nước xanh biếc, có thể chịu nặng tới 10kg mà không chìm.

Cổ Tiếu Tiếu bên tai không khỏi truyền đến một tiếng thanh “Huýt sáo”, mà trong chốc lát lại biến thành tiếng hót của chim nhỏ… Nhưng thanh âm này tựa hồ phát ra từ trên cao, nàng tò mò ngẩng đầu, “Trên cây có cái gì?”

Tây Bằng Đinh Luân nghỉ chân cẩn thận nghe một lát, không khỏi hưng phấn đốt một cây đuốc nhỏ, “Cư nhiên có thể nhìn thấy ếch thủy tinh, ếch thủy tinh ở dưới ánh lửa, toàn thân sẽ hiện lên  màu xanh trong suốt, con này nhất định là giống đực , khi tìm bạn tình mới có thể phát ra loại tiếng kêu này, thực khó gặp, bổn vương từng vì muốn nhìn thấy ếch thủy tinh mà cố ý đợi vài buổi tối ”

“Đó là tiếng huýt sáo của con ếch phát ra ánh huỳnh quang? Ách! Ta muốn sờ sờ! ——” Cổ Tiếu Tiếu vô cùng hăng hái, nàng căn bản không phải chỉ muốn sờ sờ, là muốn bắt lấy con ếch có ánh sáng huỳnh quang này về làm sủng vật nuôi dưỡng.

Tây Bằng Đinh Luân sợ nàng kêu quá lớn dọa ếch thủy tinh chạy, không cần nghĩ ngợi che miệng của nàng, “Hư… Này vật nhỏ thực thẹn thùng ”

“…” Cổ Tiếu Tiếu nhất thời trợn trắng mắt, thẹn thùng mà còn thổi sáo lưu manh dụ dỗ mẫu ếch? Chờ một chút! Nếu như thành công còn có thể thấy… , nhẹ nhàng lá sen trên mặt nước phiêu phiêu lay động, công cóc ôm thắt lưng mẫu cóc, nhìn xa tưởng là đang xã giao, đến gần mới biết kì thực là đang giao phối, oa ha ha… (ta…ta…oaoaoa, ta ko chịu được nữa rồi, truyện này thực thô thiển, đầu độc thiên tư thanh cao tao nhã của ta a~~~)

Tây Bằng Đinh Luân nhìn về phía Cổ Tiếu Tiếu”Tâm mang ý xấu” đang cười xấu xa, nhưng ếch thủy tinh là nàng phát hiện , không cho sờ tựa hồ có điểm không hợp lòng người… Hắn lơ đãng gian nhìn qua một cây xoài, liền rón ra rón rén tiêu sái tiến lên, quả soài sớm dính sương sớm nên có điểm mát lạnh, lại dùng ngón tay nhẹ nhàng đụng vào một chút thử xem cảm giác… Không khỏi mím môi cười đi trở về bên người nàng, “Có chút hơi cao, ngươi nếu muốn sờ chỉ có thể nâng thắt lưng của ngươi lên, ngươi…”

“Có thể!”Cổ Tiếu Tiếu không nhịn được gật đầu, Tây Bằng Đinh Luân lại dặn dò nói, “Vươn một  ngón tay sờ một chút là tốt rồi, ếch thủy tinh da rất mỏng thực yếu ớt ”

“Thực run run a, ta liền nhẹ nhàng sờ một chút” Cổ Tiếu Tiếu khẩn cấp giang hai tay hướng về phía trước câu dẫn, Tây Bằng Đinh Luân mâu trung mỉm cười, cũng một tay ôm thắt lưng, một tay bắt lấy ngón trỏ của nàng hướng vỏ xoài mềm sờ soạng…

Cổ Tiếu Tiếu vươn một ngón tay chạm đến, ngón tay được hắn dẫn dắt thật cẩn thận đụng vào một chút, không khỏi kinh hô một tiếng, dò hỏi, “Hảo lạnh a, không dọa chạy đi?”

“Không…” Tây Bằng Đinh Luân cắn chặt trụ môi nghẹn cười, Cổ Tiếu Tiếu tức khắc yêu cầu sờ một chút nữa, Tây Bằng Đinh Luân lại giơ tay nàng lên chạm vào, chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu nhanh như chớp vươn “Ma trảo”, bắt lấy ” ếch thủy tinh”, nàng đắc ý vênh váo lớn tiếng cười khởi, “Ha ha ha,bắt…” Nhưng lại phát hiện vật trong tay không có động đậy, khi vỗ vỗ còn có tiếng vang “Thùng thùng”, nàng vẻ mặt hắc tuyến, lấy hai tay xoa xoa nắn nắn, phẫn hận đem quả xoài ngụy trang thành ếch thủy tinh kia ném đi… Mà Tây Bằng Đinh Luân bị vạch rõ âm mưu, hắn mặc không lên tiếng giả ngu giả ngốc, bất quá hoàn hảo là xoài, nếu thật sự là ếch thủy tinh, này một chưởng đi xuống chắc chắn bị bóp chết.

“Ngươi… Lừa bịp người mù…”

“Khả ngươi… Chỉ nói sờ sờ…”

Hai kẻ đuối lý, đồng thời gục đầu xuống.

—— sau, Tây Bằng Đinh Luân vì biểu đạt xin lỗi, tặng một con “rùa tinh” cho Cổ Tiếu Tiếu, tinh quy là rùa sống trên mặt đất, hoa văn trên mai kì lạ nên được gọi là “rùa tinh”, mà chủ yếu đây là do hắn lo lắng, dù sao rùa da dày thịt béo, chịu nổi đập.

Cổ Tiếu Tiếu ôm con rùa ngồi ở trong đình giữa hoa viên, ngoạn tới ngoạn lui, Tây Bằng Đinh Luân hơi hơi nhíu mi, dù sao con rùa này hắn cũng đã dưỡng mấy năm nên sẽ có cảm tình.

“Có thể không đánh giặc không?” Cổ Tiếu Tiếu đột nhiên không đầu không đuôi mở miệng.

Tây Bằng Đinh Luân giật mình ngẩn ra, một câu kéo hắn quay về sự thật tàn khốc, “Phải đánh, Trấn Nam vương đã hướng bổn vương phát ra chiến thư ”

Cổ Tiếu Tiếu ngốc lăng một giây, “Đánh giặc sẽ chết rất nhiều người, mọi người nước giếng không phạm nước sông thật tốt a ”

“Đạo lí nhược nhục cường (yếu bị mạnh coi khinh) không thể thay đổi, mặc dù ta hôm nay không hướng Tĩnh Huyền Phong khiêu khích, ngươi cho rằng Tĩnh Huyền Phong sẽ để Tây Long Quốc độc bá một phương sao? Tây Long Quốc hàng năm phải hướng triều đình nộp lên  số lượng cống ngân khổng lồ, nhưng cũng chỉ đổi lấy được yên tĩnh tạm thời, đây chính là nỗi bi ai của tiểu quốc a”

Cổ Tiếu Tiếu đột nhiên cảm thấy chính mình có điểm dư thừa khi tán gẫu việc này, nàng bất quá chỉ là một cái linh hồn xuyên qua, tưởng rằng chỉ nói hai ba câu liền hóa giải được hết oán hận hay sao? Đúng thật hay nói giỡn —— Trung quốc năm nghìn năm qua bằng vào thực lực hùng hậu đã xâm chiếm không ít tiểu quốc gia, đây là sự thật, Thành Cát Tư Hãn thậm chí còn muốn bản đồ Trung Quốc kéo đến tận lãnh thổ nước Nga ngày nay đi, còn có Hàn Quốc, ngoài ra còn chi phối nhiều tiểu quốc gia, tục ngữ nói đúng, không có áp bách làm sao  có phản kháng, này lại còn là chuyện thực không có gì đáng trách.

Tây Bằng Đinh Luân thấy nàng vẻ mặt phiền muộn, không khỏi dịu đi nói, ” Ngày khai chiến, bổn vương sẽ đưa ngươi lông tóc không tổn hao gì đến tay Tĩnh Huyền Phong, sẽ không lợi dụng ngươi làm con tin đảo loạn chiến cuộc ”

“Thật vậy chăng? !” Cổ Tiếu Tiếu tinh thần tỉnh táo lại, liền ôm lấy con rùa đang thong thả nằm trên đùi mình, “Ta có thể đem ‘Lão rùa thần’ mang đi sao?”

“A, nguyên bản chính là tặng cho ngươi” Tây Bằng Đinh Luân thực tâm cười nói, vì sao lại nói là thực tâm, vì trong nụ cười này không có điểm nào lợi hại, chỉ đơn thuần là, một người nam nhân cam tâm tình nguyện đưa cho một nữ nhân lễ vật mà thôi.

=======================================

ếch nà

ta mún cắt, cắt phăng cái đoạn dài dòng văn tự chơi bời hẹn hò yêu đương nhảm nhí này đi, cũng đâu phải cùng nam diễn viên chính mà sao toàn chọn cảnh đẹp thía hử???

3 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 20)

  1. Phong Phong đi nghỉ mát làm mấy hum ni ta toàn thấy tranh vs ếch ah… bắt đền nàng, nàng kéo cổ Phong Phong về đi, hixx. thank nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s