[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 9)

Chương 9: Biểu diễn cũng cần kỹ thuật!

Đợi sau khi diễn xuất xong, Cổ Tiếu Tiếu lại bị đưa lên cỗ kiệu, nàng ra sức lấy tay áo lau miệng, Tĩnh Huyền Phong cư nhiên lợi dụng mình xong liền biệt tăm mất dạng , năm trăm vạn lượng a! Bạc trắng bóng cũng không cho nàng một chút a.

Hồng Hạnh nghe được bên trong kiệu truyền ra tiếng gào khóc thảm thiết oán giận, không khỏi đối với Cổ Tiếu Tiếu lại có chút đổi mới, Vương phi trong lúc khẩn yếu quan trọng cũng trở nên bình thường một chút.

Hồng Hạnh vén lên một góc liêm kiệu, nhắn lại lời của Tĩnh Huyền Phong “Vương phi, Vương gia nói buổi tối sẽ quay trở về phủ̉, Vương gia nguyên bản nói là: cái kia xong rồi “ (ca ý là ám chỉ cái vụ nội tiết ý)

Lời này vừa nói ra, Cổ Tiếu Tiếu đang ấm ức lại tiến vào trạng thái điên cuồng—— này cầm thú không bằng , vẫn nghĩ chuyện này? ! Thực đem nàng làm tam bồi a a a?

Hồng Hạnh tức khắc buông mành, Vương phi lại phát bệnh .

Sau khi trở lại vương phủ, Cổ Tiếu Tiếu thở hổn hển, vừa đi vừa cởi quần áo, Hồng Hạnh đi phía sau sau nhặt lên từng kiện từng kiện, trời nóng như vậy mặc mười kiện quần áo, ai, hoàng tộc cũng không phải dễ làm .

Nàng đang nổi giận đùng đùng bước về phía trước, “Phù phù” một tiếng nhảy vào trong nước bắt đầu bơi lội, thanh lương thủy ôn làm tâm tình nàng có điểm chuyển hảo, Hồng Hạnh ngồi xổm bên bờ nhẹ giọng cười, “Vương phi thị lực cũng đã khôi phục ?”

Cổ Tiếu Tiếu ngẩn ra, cũng trồi lên trên mặt nước nhìn quanh bốn phía vẫn một mảnh hắc ám, “Không có nha, vì sao nói như vậy?”

“Nga, chính là ngài mới vừa rồi đi nhanh đến nỗi Hồng Hạnh cũng không đuổi kịp, mấy chỗ quẹo vào cùng với bậc thang, ngài cũng là đi qua thuận lợi ”

Này nhắc đến mới thấy, chính mình như thế nào có thể đi đến hồ nước , nàng nghĩ mãi cũng không ra, nâng lên mí mắt, “Có lẽ là may mắn đi, ta chỉ là đi loạn bằng trực giác”

Hồng Hạnh tựa hồ thay nàng thất vọng cũng cúi đầu, “Chỉ mong ngài có thể sớm ngày khôi phục khỏe mạnh ”

Cổ Tiếu Tiếu nghe ra nàng trong giọng nói một tia chân thành, liền ha ha cười, “Ta mù cũng không phải mới hai ba ngày, kỳ thật không nhìn thấy đã thành thói quen, đúng rồi, ta đến tột cùng là có hình dạng như thế nào, nhất định phải ăn ngay nói thật vấn đề này ”

Hồng Hạnh còn thật sự nhìn Cổ Tiếu Tiếu một lát, “Làn da thực trắng, đôi mắt rất to, mũi thẳng tắp, môi mỏng”

Cổ Tiếu Tiếu không tự chủ được sờ sờ ngũ quan, “Nghe ngươi nói như vậy, hẳn là không tính rất xấu đi ”

“Đương nhiên không xấu, ngũ quan tinh xảo, khéo léo linh lung ”

“Phải không? Hắc hắc hắc hắc…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng dương thành hình bán nguyệt, “Vậy mà Tĩnh Huyền Phong nói ta giống nữ quỷ ”

Hồng Hạnh bưng miệng cười, “Bởi vì mắt của Vương phi rất to lại không có màu, nhất là lúc buồn bực, quả thật có chút…” (nữ nhi nhà người ta mắt trong veo như nước hồ thu, còn tỉ…haizzz, ta chẳng thấy tỉ giống khuôn mẫu nữ chính bình thường nào cả a)

Cổ Tiếu Tiếu rốt cục hiểu được cung nữ vì sao không dám miêu tả tướng mạo nàng, nói, nàng trước kia vẫn mơ ước có một đôi mắt to ngập nước, giờ dù mắt có to, nhưng vẫn là mù!

“Nói đến như thế… mắt của Vương phi…” Hồng Hạnh cẩn thận dò hỏi.

“Ai, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, bỗng nhiên quay đầu đã thành tối đen…” Cổ Tiếu Tiếu tức khắc làm ra một bộ thần sắc bất đắc dĩ oán trời trách đất, nếu thân thể này sinh ra ở hiện đại cũng sẽ không bị mù, y học thật là trọng yếu a.

Hồng Hạnh lấy lại bình tĩnh, thật cẩn thận vươn năm ngón tay ở trước mắt Cổ Tiếu Tiếu quơ quơ… Cổ Tiếu Tiếu đột nhiên nhìn chăm chú mặt Hồng Hạnh, nghiêm túc nói, “Ngươi đang làm cái gì? !”

“Ách? Hồng Hạnh nghĩ giúp ngài đem sợi tóc trên mặt vén lên…” Hồng Hạnh mâu trung cả kinh nhất thời rút tay về, không chờ nàng vừa mở miệng, Cổ Tiếu Tiếu che bụng cuồng tiếu, “Ta chính là hù dọa ngươi một chút, nguyên lai ngươi vừa vặn vươn tay ra, ha ha, duyên phận a —— ”

“…” Hồng Hạnh mâu trung xẹt qua một tia khẩn trương, may mắn chỉ là sợ bóng sợ gió.

—— bất quá Cổ Tiếu Tiếu cùng Hồng Hạnh trong lúc chuyện phiếm, vô tình biết một cái đại bí mật kinh thiên , kỳ thật , cũng không tính nhiều kinh thiên, nguyên lai văn bản hoàng tộc có quy định rõ ràng, vô luận là hoàng hậu hay là hoàng tử phi, chỉ cần là người chính thức được hôn phối trong vòng một năm chưa mang thai, người thừa kế hoàng thất chính thống sẽ vì hoàng tộc kéo dài hương khói mà thú thêm một tiểu lão bà, tiểu lão bà không thể sinh ra được lại thú, tóm lại, nữ nhân chính là máy sinh đẻ, ai càng giống heo mẹ càng được được sủng ái. (so sánh thô thiển =”=)

Cổ Tiếu Tiếu mắt liền chuyển động, kéo lỗ tai Hồng Hạnh  nói nhỏ, Hồng Hạnh nghe được một nửa không khỏi kinh hô một tiếng che miệng, “Vương phi… Ngài, ngài muốn mấy thứ này làm gì?”

Cổ Tiếu Tiếu quỷ dị cười, “Dù sao cũng hữu dụng, ngươi không cần hầu hạ ta , nhanh đi chuẩn bị, cần phải giao cho ta trước khi Vương gia hồi phủ ” nàng vừa nói vừa lắc cánh tay Hồng Hạnh , “Thành bại là ở lúc này , ngươi  phải giúp  ta giữ bí mật a ”

Hồng Hạnh không hiểu ra sao đứng lên, nhưng việc  của Vương phi  lại không thể hỏi nhiều, cũng không dám chậm trễ chạy ra ngoài vương phủ đi tìm  mấy thứ kia không biết có công dụng gì.

Cổ Tiếu Tiếu dương dương tự đắc , chỉ bằng trí  thông minh này của nàng, ở cổ đại như thế nào cũng coi như là người nhiều mưu trí đi, tuy rằng chiêu này có điểm tổn hại thực xin lỗi lão nhân”Tiểu Bạch Thử” , nhưng này cũng là do không còn cách nào khác.

Thời điểm chạng vạng

Tĩnh Huyền Phong bộ dạng mỏi mệt trở về phủ đệ, đi vào trong phòng liền buông mình ngồi ở trên ghế , mấy ngày gần đây không biết là chính mình quá mức mẫn cảm hay là thời tiết oi nóng làm người ta tâm tình khó chịu, mặc dù mấy nước láng giềng nhìn như tường an vô sự, nhưng hắn tổng cảm giác nguy cơ từ bốn phía đang rục rịch, kỳ thật tiểu manh nhi có một chút nói đúng xem như chó ngáp phải ruồi , hắn cấp tốc chạy về Vân thành quả thật không phải vì cùng nàng đấu khí.

Mà đối với biểu hiện xuất sắc như thế của tiểu manh nhi   lại càng khiến hắn bất ngờ , quân sư trêu chọc hắn nói có một câu nhưng chính là đại biểu cho tâm tình hắn giờ phút này  —— Vương gia, ngươi hôm nay tươi cười đặc biệt nhiều.

Nghĩ vậy, hắn mới phát hiện căn bản không thấy bóng dáng Cổ Tiểu Tiểu , liền hừ nhẹ một tiếng, không có quy củ.

“Quản gia, Vương phi nàng đi đâu, vì sao không ra nghênh đón bổn vương?” Hắn tự rút đi khôi giáp hướng quản gia hỏi.

“A…” Lão quản gia dừng một chút, tức khắc cúi đầu hội báo, “Vương phi nàng… Theo nô tỳ Hồng Hạnh nói, Vương phi không biết vì sao tự đem chính mình nhốt trong phòng, cơm chiều cũng không dùng, hình như tâm tình thật kém…” Lão quản gia vừa nói vừa dùng cổ tay áo lau đi mồ hôi, nhớ tới Vương phi trong lúc cơm chiều  hi hi ha ha, bộ dạng ăn uống như lang thôn hổ yết, hắn căn bản không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Tĩnh Huyền Phong.

Tĩnh Huyền Phong mày nhăn lại, tự  cởi xuống thiết bao cổ tay, “Vương phi sau khi trở về  có gặp qua người nào sao?”

Lão quản gia nuốt nuốt nước miếng, bình tĩnh nói, “Vương phủ luật lệ  sâm nghiêm, Vương phi chưa từng đi ra ngoài”

“Đi xuống đi, bổn vương đi xem nàng” Tĩnh Huyền Phong thần sắc một bộ ngưng trọng, cẩn thận ngẫm lại, nàng lúc rời khỏi quân doanh quả thật vẻ mặt không hờn giận, còn mượn cơ hội nhéo  cánh tay hắn vài cái, có lẽ là khẩn trương quá độ đi.

“Ân, bất quá Vương gia vừa hồi phủ thần thái mệt mỏi,  thời tiết nóng bức, ngài không cần  tắm rửa thay quần áo trước sao?” Lão quản gia thêm can đảm cố kéo dài thời gian, nếu không phải Cổ Tiếu Tiếu một phen nước mũi một phen rơi lệ đau khổ cầu xin, đánh chết hắn cũng không dám nói dối.

Vừa nói như vậy , Tĩnh Huyền Phong mới cảm thấy cả người là mồ hôi, hắn ứng thanh hướng phòng tắm đi đến, đi được vài bước lại nghỉ chân nói, “Sau nửa canh giờ thỉnh Vương phi tới tẩm cung bổn vương, cứ nói đây là mệnh lệnh ”

“Ân, tiểu nhân liền  đi thỉnh Vương phi” lão quản gia một đường chuồn ra chính sảnh, ba chân bốn cẳng vội vàng chạy hướng tẩm cung Vương phi, khi hắn tiến vào cửa tẩm cung, chỉ thấy Hồng Hạnh đang  thay Cổ Tiếu Tiếu chải đầu, mà búi tóc kia  hình dạng rõ ràng là của đạo cô, trong tẩm cung còn tràn ngập một cỗ mùi nhang khói dày đặc … Hắn không khỏi cả kinh, không yên bất an nói, “Vương, Vương phi, ngài đây là làm gì?”

“Hắc hắc, Vương gia đã trở lại sao? Người xem ta này tạo hình thế nào?” Cổ Tiếu Tiếu liền quay mặt qua, ngón tay còn móc một chuột hạt , sớm khôi phục bộ dạng như cũ rất sống động.

Lão quản gia không rõ cho nên liếc nhìn Hồng Hạnh một cái, Hồng Hạnh nhún nhún vai tỏ vẻ cũng không hiểu, chỉ là  làm việc chủ tử yêu cầu.

Đợi đầu đạo cô  được chải vuốt  lưu loát, Cổ Tiếu Tiếu hai tay mở ra, đắc chí nói, “Đem chiến bào của bản phi  lấy đến” Hồng Hạnh tức khắc đem nhất kiện ni cô  thay Cổ Tiếu Tiếu mặc chỉnh tề, tuy trong lòng có chút bất an dặn nói, “Vương phi, ngài thật muốn như vậy đi gặp Vương gia sao? Vương gia chắc chắn sẽ giận dữ …”

Lão quản gia cũng không để mất cơ hội cơ khuyên bảo, “Đúng vậy, Hồng Hạnh cũng không nói giỡn, nô tài  biết ngài hội trêu chọc Vương gia, dù cho nô tài mười cái đầu cũng không dám giúp ngài a, ai…”

Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng vừa thu lại, ra vẻ đúng lý hợp tình nói, “Ai nói là ta trêu chọc Vương gia ? Đương nhiên là có nguyên nhân, vô luận xảy ra chuyện gì, ta chính mình đảm đương là được” nói xong, nàng vuốt vuốt cổ áo, vội ho một tiếng nghiêm túc nói, “Mang ta đi gặp Vương gia ” nhưng kiên trì không đến một giây, khóe miệng đã cười đến thực lén lút.

“…” Hồng Hạnh cùng lão quản gia ai cũng không dám động, làm nô tài trong phủ Vương gia   thật đúng là muốn đem đầu giấu ở lưng quần, tham sống sợ chết a.

Tĩnh Huyền Phong tắm rửa thay quần áo xong, đứng lặng ở bên cửa tẩm cung quan sát sao… Chỉ thấy một mảnh mây đen phủ đầy trời, người Hán không thể chịu nhiệt như người địa phương , chỉ có một trận mưa to mới có thể  chân chính thúc đẩy ý chí chiến đấu của quân lính.

… Cùng lúc đó, trên hành lang vang lên từng tiếng từng tiếng gõ mõ, hơn nữa thanh âm càng ngày càng tới gần  cửa…

“Pha thượng dài dứa, pha hạ ngoạn con quay. Pha thượng điệu dứa, dứa tạp con quay. Tạp phá con quay bổ con quay, đỉnh phá dứa bác dứa… Ba nếu ba Romy” Cổ Tiếu Tiếu một bên niệm toàn mấy từ ngữ hàm hồ giả mạo kinh Phật (amen, nguyên bản viết đó là từ ngữ hàm hồ, vậy nên mọi người cũng đừng hỏi ta nghĩa là gì a _ _”) , một bên sợ Tĩnh Huyền Phong nghe không thấy lại ra sức gõ mõ.

Tĩnh Huyền Phong ngoái đầu lại nhìn chăm chú cánh cửa… Cổ Tiếu Tiếu nhợt nhạt cúi đầu, vươn cái tay đang cầm chuỗi phật hạt, tất cung tất kính để thẳng trước ngực, bình tĩnh nói, “A di đà phật, xin hỏi thí chủ gọi bần ni có chuyện gì?”

“…” Tĩnh Huyền Phong hơi hơi nhướng mi, Cổ Tiếu Tiếu giờ phút này rõ ràng là bộ dáng ̀ một ni cô, biểu tìnhkhông cười không vui thậm chí còn mang theo một tia phiền muộn, hắn hai tay hoàn sau đi lên phía trước  dạo quanh nàng một vòng lại một vòng…

Cổ Tiếu Tiếu sợ lộ ra sơ hở, vội ho một tiếng hơi hơi cúi đầu, “Thí chủ, thỉnh chớ nhìn như vậy ”

Tĩnh Huyền Phong mặc không ra tiếng, nghỉ chân nhìn xuống đỉnh đầu nàng kia một hàng “Ngật đáp bao”, Cổ Tiếu Tiếu như cụ̃ thản nhiên, dường như không có việc gì tiếp tục  môi động miệng bất động thì thầm”Tụng kinh” …”Trước núi có cái  chân thô lớn, phía sau núi có cái chân lớn thô. Hai người đi vào trong núi so chân, không biết là chân thô lớn so với  chân lớn thô chân nào thô hơn, vẫn là chân thô lớn so với chân lớn thô còn thô hơn… A di đà phật…” (ngã vậ̣t ra giường co giật lẩy bẩy)

Tĩnh Huyền Phong thấy nàng thần sắc trấn định, cong cong khóe mắt tiến lên từng bước đánh vào vai Cổ Tiếu Tiếu , Cổ Tiếu Tiếu làm sao chịu được khí lực của hắn , “Xoạch” một tiếng, cái mõ trong tay rơi xuống đất, nàng nhất thời không cần nghĩ ngợi liền quỳ rạp trên mặt đất lo lắng sờ soạng, tựa như khất cái vừa chiếm được một cái bánh bao lớn đã bị người ta ném đi, nàng giờ phút này biểu tình so với  cảm giác kia còn ai oán đáng thương hơn, “Sư phụ! … Đồ đệ thực xin lỗi ngài… Ô ô… Đồ đệ bất hiếu a… Ô ô…”

Tĩnh Huyền Phong không rõ cho nên ngồi xổm xuống , thấy Cổ Tiếu Tiếu khẩn trương tìm mõ, liền một bước nhặt lên trước nhìn nhìn, chưa nhìn ra  mõ  này cùng với những cái khác có gì đặc biệt, hắn tỏ vẻ hiếu kỳ nói, “Sư phụ ngươi cùng cái mõ này  có quan hệ như thế nào?”

Cổ Tiếu Tiếu không vội đáp lại, hai tay tạo thành hìnhchữ thập nhìn về  phía trên, phiến tình, động tình tự biết xấu hổ nói, “Sư phụ a! —— đồ đệ  cùng phu quân tiêu dao khoái hoạt, cư nhiên quên mất ngày giỗ của người  … Đúng là đại nghịch bất đạo, tội đáng chết vạn lần, uống nước quên nguồn, nếu không phải ngài dạy ta thuật châm cứu , đồ đệ sao có thể có cơ duyên xảo hợp lên làm Vương phi, ngài ở trên trời thật xem thường ta đi? Xin nhận lấy dập đầu hối lỗi của đồ nhi …” Cổ Tiếu Tiếu tùy tiện tìm một phương hướng nhẹ nhàng mà quyd xuống: xin lỗi Tiểu Bạch Thử bá bá, ta không phải cố ý rủa ngài , nếu ngài chết thật , buổi tối tìm Tĩnh Huyền Phong báo thù đi, ta ̀ cũng đã mù thành như vậy , như thế nào có thể mang thai a? Đây đều là hắn bức !

Tĩnh Huyền Phong vừa muốn mở miệng, Cổ Tiếu Tiếu lại trăm mối cảm xúc ngổn ngang thành kính nói, “Sư phụ, đồ đệ vì biểu đạt thiệt tình sám hối, ta đã quyết định bắt đầu từ ngày hôm nay, ăn chay niệm phật, ngài ở trên trời có linh thiêng cầu phúc, phù hộ, cũng không uổng công ngài đối đồ nhi dưỡng dục chi ân, ta nghĩ Vương gia cũng sẽ đồng ý để  ta làm như vậy, ngài không cần lo lắng Vương gia hội mất hứng, Vương gia đối đồ nhi thực tốt, đồ đệ liền trở về phòng tụng kinh, đóng cửa niệm phật…” Nói xong, Cổ Tiếu Tiếu  đứng lên phất ống tay áo , coi như không nhận thức ai mà hướng cửa đi ra…

“Ngươi mau đứng lại cho bổn vương ! —— ”

=======================================

Chúc các tình iu 30/4, 1/5 vui vẻ a, ta đóng gói đồ vìa ngoại đậy, về ngoại ko có mạng a, ko có mạng thì ko post bài đc a, thứ 3 ta mới đi học a, kakaka

6 thoughts on “[Ngôn tình] Tối “manh” xuyên qua (chương 9)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s