Bản tuyên ngôn tự kỉ.

Featured

Nhấn Ctrl+/- để điều chỉnh cỡ chữ

Không cho phép repost bất kì truyện nào ra khỏi chingta.wordpress với bất kì lí do nào và cũng sẽ không trả lời các đề nghị xin repost kể từ tháng 9/2012

Không trả lời những câu hỏi về pass vì toàn là những cái ai biết đọc tiếng Việt đều biết.

Không có bản word nên nếu những chương post bằng ảnh mọi người bỏ qua hoặc chịu khó lên mạng nhá

Nếu có gì góp ý có thể com dưới bài này hoặc gửi qua mail của ta : taho_forever@yahoo.com
Cuối cùng cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ghé qua và  chia sẻ truyện với ta, moah~~~

[Tự kỉ] Son phấn!

À ừ thì mình không có can đảm kể khổ trên FB vì dù sao trên ý cũng toàn người quen!

Cũng chẳng phải thấy nhục nhã nên ko nói mà chỉ vì chẳng muốn cho đứa nào có cơ hội xuyên tạc đời mình.

Ngày xưa còn bé ngây thơ lắm, thích trưng diện cũng thích xinh đẹp, nhưng là ước ngày nào đó ếch biến thành công chúa chứ ko phải xinh đẹp “có thời hạn” như Lọ Lem đâu :))~~~

Mẹ bảo sau này đi làm phải trang điểm, lúc ý chỉ cười, con bôi ít Ponds vào cho trắng rồi tô ít son là ok ấy mà nhưng đời đâu có như thế, cứ thử ko trang điểm xem, người ta đến liếc còn chả buồn liếc, nói gì đến bàn chuyện.

Ừ thì trang điểm vào đấy, ừ thì ai cũng khen xinh đấy, nhưng mà soi mình trong gương, cứ như một cái mặt nạ hề đang cười cứng đơ ý. Người ta động tay động chân, tủi lắm vẫn phải cười nói, ko khóc đc, mà có khóc cũng chẳng ai thương hại mình. Chai sạn cả rồi!

Dạo này lại hay nhớ đến đêm năm trước, khi người bên cạnh nhớ đến hình bóng một người, mình lại nằm khóc cho những cảm xúc đã hóa thành tro bụi. Mới có hai mươi mấy năm, nào đã gặp bao nhiêu trắc trở đâu, mà đã thấy mệt mỏi như đi hết cả một đời người?

Chỉ muốn về nhà ôm ngay mẹ!

[Đam mĩ] Vương gia đích oan gia (chương 6.3)

Sau khi hoa yến chấm dứt, Độc Cô Tĩnh phân phó A Sơn trước mang Vi Hạo Vĩ đến gian đông sương phòng của hắn nghỉ ngơi, rồi mới cùng Phạm Văn Diệp, Thích Quang Hạo đến thư phòng nói chuyện.

 

“Tam Vương gia, về chuyện của Vi Hạo Vĩ, không biết là đã có manh mối gì chưa?” Ngồi ở trong thư phòng, Phạm Văn Diệp quan tâm hỏi.

 

” Có.” Độc Cô Tĩnh gật gật đầu, nhấp ngụm trà rồi mới nói:” Tiểu Vĩ nói hắn vào ngày trung thu, không cẩn thận ngã xuống một sơn cốc, lúc sau tỉnh lại, liền thấy mình đang ở giữa một vách núi của vùng Tứ Xuyên. Từ xưa tới nay, ngày trăng tròn thường có rất nhiều năng lượng không thể giải thích phóng ra, bởi vậy đã tạo thành rất nhiều chuyện tình li kì phát sinh. Chính là ta cũng không thể hiểu nổi có phải chỉ có trung thu mới có chuyện tình như vậy hay không, cũng có thể là do chính bản thân của Tiểu Vĩ. Cho nên, ta đã trước phái người đến địa điểm xảy ra việc của hắn để thăm dò, tin tưởng không lâu sau sẽ có tin tức truyền đến.”

 

“Thăm dò như thế nào?” Phạm Văn Diệp lại hỏi.

 

” Ở mỗi một lần trăng tròn, liền tới trong cốc, sau lại đến ­chỗ sát chân núi xem. Nếu là do bên ngoài tác động mới làm Tiểu Vĩ biến mất, thì phương pháp này có vẻ khả thi. Còn nếu không có phản ứng, cũng chỉ có thể đợi đến trung thu sau thử lại.”

” Nguyên lai là như thế.” Ph­­ạm Văn Diệp nhẹ gật đầu. Tĩnh Vương gia quả nhiên tâm tư kín đáo, hiện tại cũng chỉ có thể chờ đợi tin tức.

 

Phạm Văn Diệp bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện,” Đúng rồi, Diễm…… Ách, không……”

 

Phạm Văn Diệp sau khi thấy Thích Quang Hạo đang ngồi ở một bên, liền vội vàng sửa miệng: “Hoàng Thượng muốn ta hỏi Tam Vương gia, gần đây có thấy tin tức của Nhị vương gia?”

 

Nghe thấy thế, Độc Cô Tĩnh liền nghĩ tới Độc Cô Dương, tính toán, tin tức gần nhất của hắn, cũng chỉ là hắn đã thật lâu không có trở lại kinh thành.

 

“Nhị hoàng huynh sao……”

 

Độc Cô Tĩnh trầm ngâm một chút lập tức lắc lắc đầu,”Ta đã thật lâu không nhận được tin của hắn.” Thực dọa Phạm Văn Diệp. Này nhắc tới, hắn cũng mới giật mình nhớ ra, bản thân tựa hồ đã nửa năm rồi không nhìn thấy Độc Cô Dương. (Chắc lại ở bộ tiếp theo chứ  giề, ta lạ giề cái kiểu “mở màn” của mấy bả)

 

” Như vậy a……” Phạm Văn Diệp nhíu mi, này Nhị vương gia luôn chạy tới không thấy bóng dáng, làm sao sống làm sao ăn, thật kẻ khác lo lắng.

 

” Này ta biết.” Thích Quang Hạo ở một bên bỗng nhiên lên tiếng. Hay nói giỡn, hắn cùng Độc Cô Dương coi như là bạn tốt, hơn nữa chính mình thật sự linh thông tin tức, thế nhưng lại không thèm hỏi thăm hắn.”Lúc ta ở Giang Tô có gặp qua hắn, ước chừng là…… Ba tháng trước đi.” Hắn cố nhớ lại một chút.

 

” Di? Nhị vương gia đến nơi đó làm cái gì??”

 

Phạm Văn Diệp đầy bụng nghi hoặc, sẽ không phải là……

 

” Tất nhiên là đi hái hoa.” Độc Cô Tĩnh mở miệng trào phúng.

 

Độc Cô Dương phong lưu thành tính, là người nghiêm trọng nhất trong số bốn huynh đệ bọn họ, hắn không biết đã khiến cho bao nhiêu tâm của nữ hài tử nhớ thương, rồi lại làm cho các nàng thất vọng, thật sự là không hiểu bọn họ sẽ nguyện ý đi theo hắn đến mọi nơi hay sao? Mà hoa tâm của hắn cũng đâu có nhỏ đâu a?

 

” Cũng không phải.” Thích Quang Hạo gạt quạt nói,” Hắn nói hắn là một đường từ kinh thành bị đuổi giết chạy đến nơi đó.”

 

” Cái gì??” Phạm Văn Diệp ngây người một chút, không dám tin hỏi: “Hắn bên người không có thị vệ sao?”

 

” Không có, chính là……” Thích Quang Hạo cũng có chút nghi hoặc,” Hắn nói được thực nhẹ nhàng, thoạt nhìn một chút cũng không chật vật, ta nghĩ hẳn là không đúng đâu.” Khi đó nhìn Độc Cô Dương một bộ dáng thảnh thơi như lão thần, còn muốn mình đừng hỏi nhiều, cho nên hắn cũng đành phải đi trước.

 

” Ân……” Độc Cô Tĩnh lâm vào trầm tư. Công phu của nhị hoàng huynh hẳn là sẽ không đến nỗi như thế đi? Quên đi, hiện tại lo lắng cũng vô dụng, nếu hắn còn sống tốt như vậy, chính mình cần gì phải phí sức?” Cứ thế đi, mặc kệ hắn. Phạm đại nhân, ngươi liền  bẩm cáo chi tiết với hoàng huynh, tin tưởng hắn cũng sẽ không quá mức lo lắng đâu.”

 

” Hảo.” Nếu Tam Vương gia đều đã nói như thế, Nhị vương gia tự nhiên cũng sẽ không có gì nguy hiểm đi? Trước phái người đi tìm hiểu là được.

 

A Sơn đem Vi Hạo Vĩ mang đến Đông Sương xong liền rời đi.

 

Vi Hạo Vĩ nghĩ thầm rằng, lúc này không đi còn đợi đến khi nào? Hiện tại đúng là thời cơ tốt để chạy trốn a.

 

Lặng lẽ quay trở lại phòng của chính mình xong, Vi Hạo Vĩ liền vội vàng dùng lực đem cái bàn đến cạnh cửa chắn, để tránh cho Độc Cô Tĩnh ban đêm xong vào, cửa sổ lại gắt gao đóng kín. Sau đó, hắn tiến vào trong chăn, nhìn không chuyển mắt vào cánh cửa, chú ý động tĩnh của nó.

 

Ban đêm không tiếng động, tịch mịch đến kì lạ, Vi Hạo Vĩ bỗng nhiên cảm nhận được một trận chua xót trong lòng……

 

Vì cái gì chính mình là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, lại phải phòng bị một tên nam nhân khác ‘ban đêm tập kích’, lại còn giống nữ nhân kiên cường bảo vệ trinh tiết? Thật sự là vừa khổ sở lại thật đáng buồn a! Thật sự hảo hối hận một đêm kia đi tấn công Độc Cô Tĩnh, lấy về không chỉ là uất ức. Độc Cô Tĩnh rõ ràng chính là thích nữ nhân a, lúc sau như thế nào lại ôm chính mình, lại còn làm đến mấy lần? Ô…… Ai tới cứu cứu hắn a?

 

” Tiểu Vĩ……”

 

Thanh âm giống như tuyên phán tử hình Vi Hạo Vĩ ở bên tai vang lên……

 

” Uống!”

 

Vi Hạo Vĩ sợ tới mức từ trên giường nhảy lên, lại bị vướng phải chăn, rơi vào vòng tay mở ra sẵn của Độc Cô Tĩnh.

 

” Ngươi sao vào được?”

 

Vi Hạo Vĩ lớn tiếng hỏi, cũng quên mất chính mình đang bị Độc Cô Tĩnh ôm vào lòng.

 

” A a!” Độc Cô Tĩnh gian trá cười, hắn đoán thực đúng, Vi Hạo Vĩ quả nhiên là không chú ý tới có cửa sau,” Ta là từ cửa sau đi vào.”

 

” Cửa sau?”

 

Vi Hạo Vĩ ngốc trệ lặp lại một lần lời nói của Độc Cô Tĩnh, hắn lúc này mới nghĩ đến—đúng a, có cửa sau a, hắn sao lại có thể quên a!

 

” Hỗn trướng! Thả ta xuống dưới!”

 

Ban đêm im lặng bị một đạo thanh âm cắt qua thực ngọt.

 

Vi Hạo Vĩ bị Độc Cô Tĩnh lấy phương thức ôm ngang người, hướng về Đông Sương.

 

” Ngươi nếu không muốn để cho mọi người thắp đèn thức dậy đi ra nhìn ngươi, thì đừng lớn tiếng la hét.”

 

Độc Cô Tĩnh lạnh lùng nói.

 

Nghe vậy, Vi Hạo Vĩ vì sợ hãi mất mặt mà ngậm lại miệng.

 

Chỉ chốc lát sau Độc Cô Tĩnh đã đưa hắn mang về đến Đông Sương, thả xuống giường lớn, hơn nữa còn nhanh chóng ngăn chận ý muốn đứng dậy của hắn.

 

“Muốn ngươi ngoan ngoãn ở trong này chờ ta, ngươi thế nhưng lại muốn cùng ta đối nghịch?” Làm hại hắn sau khi đàm chính sự xong, còn phải chạy chung quanh tìm kiếm, thật sự là phiền toái.

 

” Ta lại không phải là nữ nhân, ở chỗ này ngơ ngác chờ ngươi thượng!” Bị bắt trở về đã muốn đủ bực mình, còn bị chỉ trích như vậy, càng làm cho hắn tức giận ngút trời. Hắn cũng không phải là cái gì của Độc Cô Tĩnh, lại càng không phải là nữ nhân, cần gì phải ngoan ngoãn ở đây chờ hắn trở về!

 

” Nói chuyện thật khó nghe.”

 

Độc Cô Tĩnh nhướn mi,” Có bao nhiêu nữ nhân muốn có được sủng ái của ta còn không đến lượt, ngươi nên hảo hảo quý trọng mới đúng.”

 

” Kia ngươi liền đi tìm mấy nữ nhân ngu ngốc đó a, đừng đến phiền ta!”

 

Vi Hạo Vĩ dùng sức quát. Nghe Độc Cô Tĩnh nói chuyện, thật sự là sẽ tức chết chính mình. Chính mình lại không phải nữ nhân, mới không bám lấy  hắn giống như mấy kẻ cuồng tình, lại còn cái gì hảo hảo quý trọng? Thật là suy nghĩ mới lạ đi!

 

” Ăn dấm chua sao?” Độc Cô Tĩnh nhìn chằm chằm đôi mắt tràn đầy tức giận của Vi Hạo Vĩ, trêu ghẹo hỏi.

 

” Độc Cô Tĩnh!” Ai ăn dấm chua? Ít dát vàng lên mặt mình đi.

 

Độc Cô Tĩnh cố ý xem nhẹ lời nói tức giận cùng ý vị cảnh cáo của Vi Hạo Vĩ, hắn cúi đầu nhẹ chạm lên đôi môi bướng bỉnh kia một chút,” Không quan hệ, đối với phản ứng giống như là ghen tị này của ngươi, ta còn cảm thấy thực đáng yêu.”

 

” Không cho phép ngươi nói ta đáng yêu!”

 

” Vậy nói là xinh đẹp, như thế nào?”

 

Độc Cô Tĩnh không đứng đắn liếm xuống khuôn mặt tinh tế của Vi Hạo Vĩ, càng hôn càng bắt đầu dời xuống,” Tối hôm qua ngươi thật sự là xinh đẹp tới khiến kẻ khác không thể dời ánh mắt đi được.” Hắn nhẹ nhàng liếm cắn cần cổ nhẵn nhụi hấp dẫn kia.

 

Độc Cô Tĩnh một tay bắt lấy cổ tay không ngừng vặn vẹo, muốn tránh thoát của Vi Hạo Vĩ, tay kia thì thực không quy củ tiến nhập vào trong quần áo của hắn.

 

Vi Hạo Vĩ càng thêm kịch liệt phản kháng,” Không cần sờ loạn! Ai cho phép ngươi làm như vậy? Mau bỏ tay của ngươi ra ngay!” Hắn cảm giác được ngón tay tà nịnh của Độc Cô Tĩnh đang mềm nhẹ ma xát hồng nhị trước ngực của chính mình, còn cuồng dã vuốt nhéo,” Buông ra…… Đồ đồng bóng, biến thái! Ngô……” Vì sao thân mình không ngừng nóng lên, Vi Hạo Vĩ cắn chặt răng để chính mình không phát ra tiếng rên rỉ, thế nhưng biết kêu hắn dừng như thế nào a?

 

Độc Cô Tĩnh biết Vi Hạo Vĩ đang kiềm nén, nhưng như thế này càng khiến cho thân thể hắn trở nên mẫn cảm thôi, cho nên càng cố ý ngậm lấy vành tai khéo léo lại mẫn cảm của hắn, quả nhiên khiến cho Vi Hạo Vĩ một trận run rẩy.

 

Cảm giác hư nhuyễn lại bắt đầu hướng chính mình đánh úp lại, Vi Hạo Vĩ hít thở dồn dập thấp ngâm một tiếng, thân thể lại bắt đầu phản bội lý trí. Hắn cố gắng trợn to hai mắt tập trung lực chú ý, không cho phép chính mình nhắm mắt đi hưởng thụ hoan du như vậy, đến ngay cả tay của chính mình bị buông ra từ khi nào cũng không biết.

 

Độc Cô Tĩnh lấy ẩm ướt của môi thay thế tà tứ của tay, khiến Vi Hạo Vĩ hoảng sợ kêu lên một tiếng:” Không cần!”

 

Hắn túm lấy tóc phi tán trên ngực mình của Độc Cô Tĩnh, muốn đẩy ra, nhưng lại không có khí lực.

 

Độc Cô Tĩnh lại cắn nhẹ xuống đỏ tươi sớm đã nổi lên làm cho Vi Hạo Vĩ hé miệng thở dốc.

 

Tiếng quần áo rơi xuống cùng rên rỉ khó nhịn, cách rèm che vẫn có thể nghe được rõ ràng, làm kẻ khác mặt đỏ tim đập.

 

Qua thật lâu sau.

 

” Tiểu Vĩ……” tiếng nói trầm thấp của Độc Cô Tĩnh mang theo ngữ điệu làm say lòng người, lại dấu không được ý cười,” Lần này, ngươi vẫn nhất định kiên trì muốn ở mặt trên sao?”

 

” Đáng giận!” thanh âm trầm tịch hồi lâu lại tiếp tục vang lên,” Biến thái, ác ma cưỡng gian, cuồng dâm……”

 

Ánh nắng sáng sớm theo song cửa hạ xuống, chiếu vào trên người hai người đang ôm nhau ngủ trên giường. Trong đó có một người bắt đầu tỉnh giấc.

 

Độc Cô Tĩnh vừa mở hai mắt liền cảm thấy thân hình ấm áp được ôm trong lòng, hắn không tự giác ôm lại càng chặt. Thiên hạ trong lòng  chỉ rên nhẹ một tiếng, không hề kháng cự, ngược lại còn rúc mình sâu vào trong ôm ấp đó, bộ dáng hắn qủa thực giống một con mèo tham ngủ.

 

” Ngô…… canh hạt sen…… canh……”

 

Tên mấy món ăn từ trong miệng của Vi Hạo Vĩ thốt ra, Độc Cô Tĩnh trước là ngây người một chút, sau đó liền ha ha cười ra tiếng.

 

Người nầy ngay cả ngủ đều nghĩ đến thức ăn Vương tẩu làm hay sao? Thật sự là hết nói nổi. Chính mình sao lại đi thích người như vậy? Không có khí chất lại còn ham ăn, bất quá…… Thực đáng yêu.

 

Độc Cô Tĩnh bỗng nhiên nổi hứng, cầm lấy một lọn tóc của Vi Hạo Vĩ ngoáy ngoáy chóp mũi hắn.

 

Người tuy đang ngủ say, nhưng cũng không tự giác bắt đầu gãi gãi chóp mũi. Độc Cô Tĩnh lại quấy một chút, lúc này Vi Hạo Vĩ lấy tay giật lấy thứ quấy nhiễu giấc mộng kia một cái, rồi mới quay người, tiếp tục nằm mộng.

 

Chính là, hành động hoàn toàn vô tình này, lại làm cho Độc Cô Tĩnh huyết mạch phẫn trương. Vì Vi Hạo Vĩ cướp hết chăn đi không nói, còn thò ra một chân trần ngăn chận nó, cảnh tượng hết sức liêu nhân. Vì thế…… Độc Cô Tĩnh lại lộ ra biểu tình đói khát.

 

Hắn một tay lướt qua đùi của Vi Hạo Vĩ, sau đó đột nhiên kéo chăn ra, đem cả người chính mình áp lên.

 

” Ngô!” Vi Hạo Vĩ sợ hãi kêu một tiếng, hoàn toàn tỉnh lại từ trong mộng.

 

Chính là hắn còn chưa kịp quát to, đã bị ép cùng Độc Cô Tĩnh trao đổi một cái hôn nồng nhiệt.

 

” Độc Cô Tĩnh! Ngươi làm cái gì?!”

 

Vi Hạo Vĩ ra sức thở dốc, ngay sau đó lại bị cái tay mò xuống bụng của Độc Cô Tĩnh tập làm cho giật mình.” Dừng tay! Ngươi sáng sớm phát tình cái gì a……”

 

Vi Hạo Vĩ muốn ngăn cản Độc Cô Tĩnh, nhưng lại càng lúc càng vô lực, cuối cùng la hét cũng dần dần biến thành rên rỉ.

 

” Hỗn trướng!”

 

Lúc Độc Cô Tĩnh ở bên trên đang thật sâu tiến nhập vào trong cơ thể của hắn, Vi Hạo Vĩ đau đến tức giận hét lên một tiếng, nhưng môi lập tức bị che lại, ngã vào lốc xoáy điên cuồng mà Độc Cô Tĩnh tạo ra……

 

=====

 

Vâng, H đấy ạ, toàn bộ H của chương này đấy ạ, tuy ko tắt đèn nhưng cứ buông rèm thía này thật đúng là… hum nay ta bị ngã xe, trẹo chân rồi :((!!!

 

[TTYO] Ai no Kotoba mo Shiranai de (C2)

Tên truyện: 愛の言葉も知らないで / Ai no Kotoba mo Shiranai de / I Don’t Even Know the Word of Love/ Ngay cả từ yêu cũng không biết.
Tác giả: Honjou Rie
Tình trạng: đang tiến hành

Thể loại: lãng mạn, vườn trường, yaoi.
Dịch chui: Đú đại thiếu gia
Tóm tắt: Kojima là Hội phó Hội Học Sinh, luôn muốn đạt vị tró số 1 trong các kì thi ở trường. Cậu với Kurata vốn chỉ là bạn cùng lớp… cho đến một ngày Kojima đè Kurata xuống và ép buộc làm chuyện đó (Kojima là uke nhé :”> ). Vậy đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ S&M hay là tình yêu…?

Chú ý: S&M có nghĩa là chủ nhân & nô lệ, người bạo lực & người thích bị ngược đã hành hạ.

Tải về: Chương 1 ._. Chương 2 ._. Chương 3

[TTYO] Kizoku no Aoi Seppun (ĐTH)

Tên truyện: 貴族の青い接吻 / Kizoku no Aoi Kuchizuke / The Aristocrat’s Blue Kiss/ Nụ hôn màu xanh của Quý tộc.
Tác giả: Fujikawa Ruri
Tình trạng: đang tiến hành
Dịch chui: Đú đại thiếu gia
Tóm tắt: Kikuchi Yo, chủ của một đại lí du lịch mong muốn được biến “Blue Rose”, một lâu đài ở Anh thành khách sạn. Cậu ấy đã hăng hái tiếp cận Baron Gilfred, chủ của lâu đài, để thực hiện kế hoạch của mình. Mà không biết rằng, bản thân đã rơi vào cái bẫy của Baron…! Một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp giữa quý tộc và doanh nhân.

Tải về: Chương 1 ._. Chương 2 ._. Chương 3

                Extra: Người yêu của Duke

[Ngôn tình] Vi lan chỉ thủy (chương 2)

Chương 2:

 

“Đã sớm bỏ rồi . Hắn biết ta muốn về nước, tốt nghiệp xong liền tìm một đứa con gái người Mĩ. Chị cũng không tính cùng hắn tiếp tục quan hệ.” Phương Tử Tinh nhẹ nhàng bâng quơ nói.

 

Phương Tư Tiệp bày ra bộ dạng vô cùng đau đớn,“Nguyên lai đều chỉ là trêu đùa thôi a, hơi quá đáng, lãng phí tình cảm của em. Em cứ nghĩ chị nhất định sẽ gả cho cái anh Henry gì kia, đến lúc đó có thể đến nước Mĩ, hôm nay ở nhà, ngày mai lại bay đến Anh quốc, hại ta lên kế hoạch đã lâu, còn nghĩ phải đi đâu chơi.”

 

Phương Tử Tinh khiển trách:“Ai bảo ngươi tưởng thật?”

“Ai, ta còn cảm thấy yêu đương ở nước ngoài thật là lãng mạn.” Nói xong liền nhìn về phía Vi An,“Cùng lắm thì chị cũng có thể tìm một người giống như anh rể thứ hai cũng không tệ. Em nói này chị hai, chị làm thế nào để anh ấy mắc câu thế, dạy em gái một chút đi, em cũng muốn tìm một anh đẹp trai.” Tư Tiệp hào hứng nói.

 

“Như Khương Thái công câu cá – là anh ấy tự nguyện  mắc câu.” Vi An nói thật. Cảm tình chính là như vậy, hai người nếu như có một bên không muốn, thì bên kia cũng không có khả năng cưỡng ép được.

 

“Chị hai, đừng có bày ra bộ dạng này chứ, trong ba chị em chúng ta, vẫn là chị lợi hại nhất, giữ được anh ấy thực chặt .” Phương Tư Tiệp ngồi ở trên giường gật gật đầu bắt đầu đối Phương Tử Tinh nói liên miên cằn nhằn,“Chị cả còn chưa gặp đi, hôm nào kêu chị hai đưa đi, hai chúng ta kiểm tra một chút. Ai, chị còn chưa thấy bọn họ như thế nào đâu, mỗi ngày đều mang xe đến đón đưa, điện thoại cũng không ngớt, em nhìn thấy cũng muốn sốt sắng yêu đương à. Chị cả, chị cũng cố lên đi, miễn cho mẹ lải nhải hôn sự của chị hai chẳng ra đâu vào đâu……”

 

Nghe thế, Vi An có chút kiêu ngạo mà nở nụ cười, Phương Tư Tiệp nói cơ bản là thật. Nhưng nàng vẫn như cũ phản bác nói,“Tử Tinh chị đừng nghe nó nói bậy, chúng em  không có vội kết hôn, cũng kệ lời mẹ nói đi, chuyện dì cũng từ từ rồi sẽ đến, em hiện tại không nghĩ đến kết hôn.”

 

“Vì hạnh phúc của em gái, chị vẫn nên gả đi sớm một chút nhỉ. Chị quyết định từ ngày mai sẽ bắt đầu xem xét, nơi này có văn phòng giới thiệu hôn nhân, hay là đăng báo tìm bạn trăm năm gì không?” Phương Tử Tinh nói nửa đùa nửa thật.

 

“Tốt, chị cả, em cũng muốn thử, chúng ta ở cùng một trận tuyến a.” Phương Tư Tiệp cùng Phương Tử Tinh vỗ tay hoan nghênh, Vi An đành phải ở bên cạnh cười khổ, cô đương nhiên không tin đại tiểu thư cùng tam tiểu thư Phương gia sẽ tới trung tâm giới thiệu hôn nhân, việc này mà truyền ra, nét mặt già nua kia của cha còn biết giấu ở chỗ nào nữa.

 

Vi An trở lại phòng mình đã là 11 giờ, ngày mai còn phải đi làm. Di động đặt ở trong phòng không mang ra ngoài, Vi An thấy 5 cuộc gọi nhỡ, mừng thầm một chút. Giản Ý Hiên bận đi công tác ở xa, nên mới không thể cùng Tử Tinh trở về, hiện tại đành phải chờ anh ấy trở về mời cô cùng Tư Tiệp ăn một bữa cơm. Hai người quen nhau đã hơn hai năm, chân chính kết giao mới có một năm, quan hệ mới chính thức được xác lập, nhưng không có truyền ra bên ngoài. Cha mẹ hai bên đều biết, nhưng cũng không có ý tứ thúc giục, mà hai người bọn họ tạm thời cũng chưa có ý định kết hôn, cho nên đến nay vẫn chưa chính thức gặp mặt hai gia đình.

 

Vi An gọi lại cho Giản Ý Hiên, hai người nói hết tâm sự một phen, tuy rằng rất nhớ nhung, nhưng lại không dám thúc giục anh về nước, dù sao không phải đi nghỉ phép.

 

“Vậy khi nào thì trở về?”

“Hết tuần thứ ba.”

 

Hết tuần thứ ba? Vi An tính toán, vừa vặn còn một tuần nữa. Cô đột nhiên nhớ tới, trên bàn cơm cha nói cả nhà chuẩn bị đi tham gia hôn lễ — nghe nói là tiểu thư Tô gia lấy chồng. Phương gia cùng Tô gia được cho quen biết, nhưng gần một năm nay cũng không qua lại. Cha đột nhiên lại nói tham gia hôn lễ này là sao đây? Chẳng lẽ là vì tìm cho đối tượng Tử Tinh? Này không phải không có khả năng.

 

Phương gia cùng Tô gia tuy là quen biết, nhưng chênh lệch không nhỏ. Ở thành phố A, Phương gia chỉ có thể xem như giàu có bình thường, còn Tô gia lại là quyền quý. Mới trước đây, ông của Vi An thường hay mang theo cô người mà cả cha cùng mẹ đều không để ý tới Tô gia. Hai ông chủ luôn pha một ấm trà rồi cùng nhau chơi cờ, thường thường ngồi xuống chính là cả một buổi chiều. Mà cô cũng không phải lẳng lặng ngồi ở bên cạnh xem, mà luôn đi theo sau lưng Tử Kiến ca ca, gọi không ngớt “Tử Kiến ca ca Tử Kiến ca ca”. Tử Kiến ca ca của cô dạy cô vẽ, cũng có khi quấn quít lấy anh ấy chơi bịt mắt, trốn tìm.

 

Khi đó cô nghĩ đến “người đó” chính là Tử Kiến ca ca của mình.

 

Nhưng mà sau đó anh ấy lại quên mất.

 

Mấy ngày kế tiếp, Vi An vội vàng đi làm, Phương Tử Tinh cũng bận bịu tụ họp này nọ, Phương Tư Tiệp liên miên chuyện của riêng mình, cha phải lo sinh ý, mẹ bận chơi mạt trượt.

 

—–

tìm thử trên GG thấy có bạn cũng có ý định làm nhưng hình như mới đc có 1 chương  =”=, chả hiểu mềnh có lết nổi ko nữa

[TTYO] Mitsu no Tsumatta Joushi (one shot)

Tên truyện: Mitsu no Tsumatta Joushi (Cấp trên là người yêu)
Tác giả: KAMON Saeko
Tình trạng: hoàn thành
Dịch chui: Đú đại thiếu gia
Tóm tắt: chẹp, truyện này có 6 chương, nhưng đều là truyện lẻ, mình chỉ dịch chương đầu thui nhé :”>

Tải về: tại đây

[TTYO] Wasuretai Itoshijin (Hoàn)

Tên truyện: Wasuretai Itoshijin/ Người tình tôi muốn quên.
Tác giả: Mizukami Shin
Tình trạng: hoàn thành,
Dịch chui: Đú đại thiếu gia
Tóm tắt: Ngay cả khi anh cưỡng đoạt thân thể này…trái tim em vẫn luôn khao khát anh.

Tải về: tại đây